THÔNG BÁO

Chuc nam moi.jpgChào năm mới ! 2017
      Năm 2016 đã qua đi theo thời gian và những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta. Đại hội Đảng Cộng sản lần thứ XII  đã thành công rất, rất tốt đẹp, mở ra một thời kỳ phát triển mới của đất nước. Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam. Trung tâm NC BT và phát huy văn hóa dân tộc cũng như Hội thơ Đường luật Việt Nam năm qua có nhiều hoạt động rất nổi trội....
ĐÔI ĐIỀU CẢM NHẬN BAI THƠ “NHỚ LẠI”
14-10-2016
Co gai Hue.jpgXin được giới thiệu cùng bạn đọc
Giới thiệu đôi nét về tác giả :
   Tác giả Hoàng Văn Ơí là cây đại thụ của hội thơ xã Nga Thanh, Nga Sơn Thanh Hóa. Hội viên hội thơ Đường Luật Việt Nam. Ông là nhà giáo , nhà thơ. Từ những năm 1996 ông đã có trên 5 bài thơ như Tình quê, Tự Vấn, lấy đâu, hiếu giả hiếu chi v.v…được lần lượt phát trên sóng phát thanh của đài tiếng nói Việt Nam. Thơ của ông đã được đăng trên các tập san của thơ xứ Thanh, Thơ Đường luật Việt Nam …Và hôm nay chúng ta lại được thưởng thức   thi phẩm “Nhớ Lại” của ông:
                    NHỚ LẠI
(Quý tặng Thu Hường)
Chín năm sóng gió đã trôi qua
Một khúc đoạn trường nhớ diết da
Sống ở đất Đài xa cố quốc
Trông về trời Việt vắng tin nhà 
Nỗi buồn trong dạ nào ai biết
Vương vấn lương tâm ta với ta
Tiếng dế hòa đàn hoa ngấn lệ 
Bỗng còi nhà máy gọi vào ca.
                                                              HOÀNG VĂN ỚI


       Đôi điều cảm nhận

   Trong  mỗi chúng ta ai cũng có những kỷ niệm gắn bó và đi sâu vào tâm trí của mình, có thể nó cũng là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời của mỗi người  mà ai đó khó có thể quên. Đó là tâm trạng của tôi khi đọc bài thơ “Nhớ lại” của tác giả Hoàng Văn Ơí.
  Bằng một tình cảm chân thành, nghệ thuật sống động, bài thơ thể Đường luật thất ngôn bát cú, ngắn gọn xúc tích chỉ với 8 câu - 56 chữ. Lời thơ giản dị, mộc mạc mà sâu sắc, tác giả đã đưa tôi, cũng như những người đã phải ra nước ngoài làm kinh tế với suốt một chiều dài đằng đẵng 9 năm với biết bao phong trần nghệt ngã, sóng gió của những con người tha phương đi tìm cuộc sống mưu sinh nơi đất khách quê người.  
“Chín năm sóng gió đã trôi qua 
Một khúc đoạn trường nhớ diết da”
   Hai câu mở đầu của bài thơ tác giả đã dùng phương pháp đếm để tính khoảng thời gian dài đằng đẵng  chín năm: là nỗi nhớ da diết khiến lòng ta bùi ngùi xúc động , để đối với ý thứ hai là một khúc đoạn trường đầy gian nan với bao nhọc nhằn vất vả, nỗi chua xót của sự xa cách, và nỗi niềm đau đáu ở  quê hương, của  những người thân yêu nhất. Mà giờ đây nơi quê người xứ lạ chỉ một mình vò võ…Nhưng bằng nghị lực kiên cường, bằng tình yêu và lòng can đảm, những con người ấy đã biết vươn lên và thế rồi sóng gió cũng qua đi. Giờ đây chỉ còn lại “Một khúc đoạn trường nhớ diết da” . Cặp từ láy “Diết da” tác giả dùng ngay ở cặp mở như là nhấn mạnh , làm tăng thêm cái nhớ nhung thật là khó tả, khiến cho người đọc muốn tìm tòi và khám phá đến những cặp thơ tiếp theo.
     Cùng với mạch nguồn cảm xúc nhớ nhung da diết ấy tác giả lại tiếp tục dẫn chúng ta đến với 2 câu thực:  bằng cặp đối hoàn hảo, cách dùng từ chọn lọc tinh tế , tác giả đưa ta đến với không gian thật xa xôi với bộn bề công việc, vất vả lo toan với bao nhọc nhằn bận rộn, buồn tủi , áp lực…
       Một nơi là quê hương, là máu thịt, là tình yêu, niềm tin, sự hy vọng và nỗi trông chờ…Và một nơi là xứ người xa tít, nơi đó không phải là quê hương xứ sở:                        “Sống ở đất Đài xa cố quốc
                                  Trông về trời Việt vắng tin nhà”…
    Bằng phương pháp đối tinh tế hai câu thơ mộc mạc chân thành , lời thơ giản dị gần gũi. Động từ “Sống ở” Đối với “Trông về”. Cùng với phương pháp so sánh giữa hai lãnh thổ của hai miền đất nước xa vời vợi ,dường như đó là một lối viết đầy tính nghệ thuật . Làm cho ta tưởng tượng ra được cái tâm trạng của những con người tha phương đi tìm cuộc sống mưu sinh nơi đất lạ quê người không có điều kiện về thăm quê, trong lòng chỉ canh cánh nỗi chờ trông. Động từ “Trông” như bao trùm cả một chân trời hy vọng, một khát khao…Đọc lên ta cảm thấy xót thương những cảnh đời biền biệt xa quê, buồn rầu, lo lắng nỗi lòng trăn trở không biết nơi quê nhà giờ đây ra sao? Tin nhà cứ vời vợi giữa cái khoảng cách nối hai phương trời bằng hàng ngàn hải lý. Và ta như thấy cả một sự cảm thông và đồng cảm sâu sắc của tác giả đối với những con người đang phải xa quê hương bươn trải vì cuộc sống mưu sinh kia. Đọc đến đây ta lại liên tưởng đến những cảnh đời lặn lội lẻ loi qua bài thơ “Thương vợ” của đại thi hào Tú Xương Ôi! Cái thân cò nơi quãng vắng eo xèo mặt nước, lặn lội cô đơn…Nhưng với tấm lòng sắt son, niềm tin vững vàng ở quê hương luôn nuôi trong lòng một hy vọng về tương lai tốt đẹp.
  Hai câu luận tiếp theo vẫn là những nỗi buồn sâu kín, được dấu kín trong tận đáy lòng nhưng cứ vấn vương, day dứt chỉ một mình biết, một mình gánh chịu mà thôi:
     … “Nỗi buồn trong dạ nào ai biết
           Vương vấn lương tâm ta với ta”…
   Một cặp đối nhẹ nhàng mà sâu lắng, mới đọc nghe như không đối nhưng ngẫm lại thì ta lại thấy nó rất đối. Cái “nỗi buồn trong dạ” với “Cái vương vấn lương tâm” cứ như  dằng xé, day dứt trong từng làn da thớ thịt, trong tâm khảm của người xa xứ. Nhưng họ lại âm thầm chịu đựng, họ không muốn người thân phải buồn, phải lo nghĩ vì họ. 
   Đại từ Ta được nhắc đi nhắc lại càng làm gợi lên cái cảnh nhớ quê hương sao mà cô đơn sao mà buồn tủi lẻ loi … biết san sẻ cùng ai, ai là người hiểu, ai là tri âm, tri kỷ?.
        Càng ngẫm ta càng thấy thấm thía rằng những người phải xa quê mưu sinh nơi đất khách họ thật kiên cường và thanh thiện. Họ vùi chôn và dấu kín những nỗi buồn của riêng mình, họ chịu đựng để mong có ngày mai tươi đẹp
      Thật cảm động và thân thương quá! Liệu rồi cái nỗi buồn da diết, cái vấn vương day dứt ấy con người ta có vượt qua được hay không?
  Chúng ta đến với hai câu kết của bài thơ bằng phương pháp nghệ thuật độc đáo tác giả lựa chọn thật kỹ lưỡng những từ ngữ chắt lọc rất giàu cảm xúc, ông muốn chia sẻ cái nỗi buồn vấn vương kia bằng tiếng nhạc hòa đàn của tiếng dế trong không gian tĩnh lặng. Vâng “Tiếng dế” là cái tiếng của côn trùng rên rỉ, khóc than, nhưng tác giả lại cho đó là một môn nghệ thuật độc đáo, là những bản đồng ca, là tiếng đàn tiếng hát nhằm động viên những cảnh sống tha phương mà đôi mắt đang đỏ hoe vì nhớ nhà nhớ quê hương , thương mẹ nhớ cha và thương cho chính bản thân mình của những người con gái phải bỏ quên đi cái tuổi thanh xuân của mình vì tương lai tốt đẹp. Ôi thương làm sao những đôi mắt diễm kiều lai long lanh trong  ngấn lệ .Nhưng  rồi cái nỗi buồn nhớ quê da diết kia lại được cái tâm hồn đầy nghị lực nuốt sâu vào trong tâm can những giọt thương giọt nhớ. Và rồi bỗng giật mình bởi tiếng còi nhà máy gọi vào ca. 
“Tiếng dế hòa đàn hoa ngấn lệ 
Bỗng còi nhà máy gọi vào ca”
  Tiếng còi nhà máy như một cánh cửa vô hình của không gian và thời gian, là hiện diện của thực tại mang thông điệp của tương lai đang chờ ta phía trước.
Từ “Bỗng” đúng ra là sự giật mình là sự sợ hãi,  nhưng từ “Bỗng” ở đây tác giả như làm xoay chuyển cả tình thế . Từ cái suy tư buồn bã chỉ trong chốc lát đã tan biến và mở ra một tương lai sáng lạng là tiếng còi nhà máy gọi vào ca. Động từ gọi ở gần cuối câu làm ta cảm thấy như nghe có tiếng gọi thân thương của quê hương đất nước từ những người thân yêu nơi quê mẹ xa xôi đang động viên, đang thúc dục nhắc ta hãy quên đi  những nỗi buồn thường nhật, hãy vui lên và cố gắng đối đầu với công việc và cuộc sống thực tại.Thực tại mới là tình yêu là phạm trù tình cảm để con người biết vươn lên và thành công sẽ không phụ những ai có niềm tin, có nghị lực và tình yêu chân chính.
  Câu kết của bài thơ thật có hậu làm sao, nó mở ra cho chúng ta cả một hy vọng lớn lao và tạm dấu đi cái nỗi buồn day dứt để đối đầu với những thách thức khắc nghiệt của thực tại,với nỗi niềm đau đáu ở tương lai. Qua những thăng trầm sóng gió của cuộc đời con người có nghị lực luôn luôn vươn mình về phía trước nơi những giá trị của niềm tin được khẳng định.
  Toàn bộ bài thơ là cả một sự chia sẻ đáng quý . Tứ thơ giàu cảm xúc bài thơ đã cho chúng ta thấm hiểu sâu sắc về cuộc đời, với những kỷ niệm ngọt ngào mà cay đắng về sự nghiệt ngã phong trần của cuộc sống mưu sinh nơi quê người xứ lạ. Càng hiểu sâu hơn cái da diết về tình yêu quê hương đất nước con người…
      Trước khi dừng bút với đôi điều cảm nhận về “Nhớ Lại” cùa nhà thơ Hoàng Văn Ơí tôi xin chân thành cảm ơn tác giả đã thông cảm chia sẻ và tặng tôi bài thơ này bài thơ đưa tôi về với bao kỷ niệm của một thời đầy gian khổ đắng cay ngập tràn nước mắt. Nhưng những khoảnh khắc ấy đã rèn luyện cho tôi, nâng bước tôi đến với hạnh phúc ngày hôm nay. Xin chân thành cảm ơn tác giả và toàn thể các bạn yêu thơ đã mến mộ.
                                                                              Người viết 
                                                           Nguyễn Thu Hường, Thanh Hóa

Tác giả BBT