Xướng hoạ 2 do thi lão Hữu Truyện TPHCM .Biên tập
Xướng ĐỢI
Vạn Lộc
Thư đi sao chẳng thấy hồi âm
Mong đợi thêm đau nỗi nhớ thầm
Trong ấy chẳng thương người hữu ý
Ngoài này đâu trách kẻ vô tâm
Lầu thơ lặng lẽ trăng Hoàng Hạc
Sóng nhạc lênh đênh tiếng nguyệt cầm
Chẳng tặng cho nhau vòng nguyệt quế
Sao đành rẻ rúng giọt tình câm!
Họa ĐÀNH CÂM
Trần Hữu Truyện
Lâu ngày gặp lại bạn tri âm
Bỏ nỗi chờ mong, bỏ trách thầm
Sông nước ngăn đường sinh bấn dạ
Đất trời cản lối hóa phân tâm
Mặt mong gặp mặt mà e gặp
Tay muốn cầm tay cũng ngại cầm
Góc biển, chân trời xa cách quá
Dẫu tình gắn bó cũng đành câm!
Xướng TÂM SỰ
Trần Quý
Mấy lời tâm sự ngỏ cùng ai?
Sương tuyết nhuốm đầu tuổi bảy hai,
Khói lữa bao phen rèn ý chí
Đường đời mấy chặn hướng tương lai
Dặm ngàn cánh nhạn băng mây cuốn
Một tấm lòng son mặc gió mài
Trãi bước phong trần qua lắm nẽo
Dốc bầu nhiệt huyết cả thời trai!
Họa NHỌC THÂN TRAI
Trần Hữu Truyện
Làm người đứng giữa cõi trần ai
Tình hiếu hai đường nặng cả hai
Với bạn tôi cầu luôn vận đạt
Và tôi bạn chúc mãi thời lai
Trai mong hóa ngọc dày công dưỡng
Sắt muốn thành kim gắng sức mài
Danh lợi, gạo tiền vòng lẫn quẫn
Bận lòng chi để nhọc thân trai!
Xướng MỪNG TUỔI BẢY TÁM
Mai Phước Y
Bính Tuất ta nay bảy tám rồi
Tình đời lai láng nghĩa chưa vơi
Tham quan giải trí còn ham muốn
Lễ hội đua tài cũng chịu chơi
Kết bạn văn chương từ vạn nẽo
Giao lưu thơ phú đủ muôn nơi
Sức còn hăng hái tâm còn nóng
Du lịch, làm thơ thưởng ngoạn đời!
Họa VẦN THƠ TẶNG ĐỜI
Trần Hữu Truyện
Cái quỹ thời gian sắp cạn rồi
Của tiền, danh vọng cũng dần vơi
Sơn hào, hải vị nào ưa nếm
Quán gió, lầu sương nỏ thích chơi
Bến Nghé giao lưu thơ dậy tiếng
Hầm Vàng ẩn dật sống yên nơi
Tuổi già biết lấy gì lưu niệm
Còn mấy vần thơ họa tặng đời!
Tặng bác Mai Phước Y một câu đối:
Tìm mãi ý hay để họa vần thơ Mỹ Ái
Nhìn mi ai đẹp làm xao dạ Bác Mai Y.
*Bác Mai Phước Y biệt hiệu là Mỹ Ái và Mai Y.
Xướng NHỚ QUẢNG NAM
Lê Duy
Quảng Nam văn hiến tiếng tăm đồn
Phơi giữa non sông một tấm son
Cự tỉnh vai anh vùng Ngũ Quảng
Thừa Tuyên bước mẹ vượt Bi Sơn
Ngũ Hành đá dựng năm hòn núi
Hội Phố trời trao một túi khôn
Đi đến nơi đâu rồi cũng nhớ
Làn thu thuỷ lộng tuổi trăng tròn!
Họa DÕI BÓNG THỜI GIAN
Trần Hữu Truyện
Ngũ phụng tề phi tiếng mãi đồn
Ngàn thu danh tạc đậm bia son
Trăng soi sáng cảnh Chùa Non Nước
Mây phủ vây quần Tháp Mỹ Sơn
Nhân kiệt danh thơm lừng Cái thế
Địa linh tiếng nức dậy Càn Khôn
Từng khuya thao thức hoài quê cũ
Dõi bóng thời gian khuyết lại tròn!
Xướng TÌM NHAU TRONG MỘNG
Trần Hữu Truyện
Cho gửi vào thơ chút nỗi niềm
Để cùng san sẻ với con tim
Với ai thuở trước dường tăm cá
Và bạn bây giờ vẫn bóng chim
Tia hè chói chan soi thấu vách
Giọt thu rả rích rung thâu đêm
Tìm nhau chỉ biết tìm trong mộng
Chân cứng ngùi thường vóc đá mềm!
Họa TỰ TẠI
Mười Thinh
Thi phú đam mê vẫn một niềm
Cho đời lảng đảng nỡ hoa tim
Công danh lúc trẻ trôi dòng nước
Sự nghiệp khi già trói cánh chim
Nắn phím đơn côi an tuổi hạc
Gieo vần hội nhập lạc ngày đêm
Biết nhàn tự tại vui trăng gió
Đứng trước mồi thơm chớ yếu mềm!
Xướng LỄ KIM HÔN
Hồ Thanh Danh
Còn nhớ hôm nào cặp nến chong
Đôi ta hợp cẩn bái tơ hồng
Cô dâu ngày ấy trang thôn nữ
Chú rể giờ đây dáng lão nông
Năm chục xuân tròn tình mãi thắm
Bảy mươi năm lẽ nghĩa thêm nồng
“Lễ vàng” kỷ niệm mừng khang thọ
Hạnh phúc đong đầy thỏa ước mong!
Họa KỶ NIỆM NHỚ HOÀI
Trần Hữu Truyện
Đêm hôn lễ, cạn dĩa dầu chong
Bà Nguyệt, ông Tơ kết chỉ hồng
Mừng thấy cô dâu tròn chữ hạnh
Vui nhìn chú rễ thạo nghề nông
Gìn lòng ân ái tình thêm đượm
Giữ dạ yêu thương nghĩa mãi nồng
Kỷ niệm nhớ hoài đêm hợp cẩn
Giờ đâu còn nữa để mà mong!
Xướng CẢNH CHỢ TRỜI
Trần Hữu Truyện
Tréo vế ngồi xem cảnh chợ trời
Dối lừa, gạt gẫm với ăn chơi
Kẻ trao thuốc dỏm lăng xăng chạy
Người gửi đồ gian dớn dát ngồi
Văng tục, hơn thua trông phát sợ
Mánh mung, giành giật thấy buồn cười
Đường cùng ta phải nương vào sống
Trong, đục lòng ta ta biết thôi!
Họa RỒI CŨNG MỘT MỒ
Hoàng Sâm
Biết hỏi ai đây? Chắc hỏi trời
Người sao vất vả kẻ ăn chơi
Cơm lo hai bữa tung tăng chạy
Gạo đủ một niêu thấp thỏm ngồi
Thiếu sữa con nhè, me muốn khóc
Vơi thương vợ trách khách thêm cười
Cảnh đời ai biết, ai chăng biết
Hơn thiệt mồ hoang một nấm thôi!
Xướng MỘNG DU XUÂN
Trần Hữu Truyện
Giữa khuya nằm dệt mộng du xuân
Mộng tỉnh cho hồn thỏa ý xuân
Xuân đón thi nhân vào bến mộng
Mộng chờ mặc khách dạo vườn xuân
Xuân vui trăng nước vui cùng mộng
Mộng đẹp đất trời đẹp với xuân
Trải lắm khi chờ xuân tỉnh mộng
Qua nhiều lúc hẹn mộng du xuân.
Họa TÌNH XUÂN
Hương Mai
Nhởn nhơ cánh bướm lượn vườn xuân
Nhìn bướm nghe lòng cảm mến xuân
Thư khách ngày mơ xuân cợt bướm
Tao nhân đêm mộng bướm vờn xuân
Vui xuân chuốc chén say hồn bướm
Thích bướm thơ đề toại ý xuân
Mỗi độ xuân về hoa nhớ bướm
Rập hồn hoa bướm đẹp tình xuân.
Xướng ÂM ĐIỆU BUỒN
Trần Hữu Truyện
Em hãy so dây nhấn phím đàn
Ru hồn lãng tử lạc đường hoang
Tiết vừa sang hạ hoa như úa
Cảnh chớm vào thu lá đã vàng
Gởi mộng theo đàn e mộng vỡ
Rót sầu lên phím ắt sầu tan
Cung tơ réo rắt buồn âm điệu
Và ngón tài hoa cũng ngỡ ngàng!
Họa Y ĐỀ
Hoài Yên
Ngơ ngẩn nghe ai dạo khúc đàn
Gởi lòng rười rượi phút chiều hoang
Trời tây bảng lảng tầng mây tím
Đỉnh tháp bâng khuâng sợi nắng vàng
Nỗi nhớ hòa hơi sương giọt đọng
Niềm mong vương vệt khói lam tan
Ta tri âm đó? Ai tri kỷ
Tri kỷ nào ai kẻ ngó ngàng!
Xướng KHE RINH CẢM TÁC
Trần Hữu Vinh
Đến viếng khe Rinh buổi sáng hè
Kia dòng nước mát chảy re re
Lăng Ông trước mặt cây tươi tốt
Hòn Táu sau lưng đá lặc lè
Xào xạc đàn chim kêu ríu rít
Nhởn nhơ lũ cá lội ngo ngoe
Nhìn xem phong cảnh vui lòng khách
Ai chẳng khen thầm “Đẹp quá he”!
Họa TRUYỀN THUYẾT SÔNG TÀU
Trần Hữu Truyện
Khe Rinh ta tắm những trưa hè
Bơi lội theo dòng nước chảy re
Nguồn Phướng tuôn nhanh vòi trắng xóa
Thác Huỳnh chảy xiết đá xanh lè
Điện châm tôm cá không còn mống
Chất nổ cua còng rụng hết ngoe
“Truyền thuyết” sông Tàu vua lánh nạn
Đóng tàu ngăn giặc có không he?
Xướng VỊNH HỐ CÂY CHÒ
Của Thầy Nguyễn Cự
Hố cây Chò thật cảnh thiên nhiên
Du khách nhìn qua thích mắt liền
Cây tỏa bóng cành phơi thẳng thẳng
Nước xao dòng đá dựng nghiêng nghiêng
Tiếng chim như nhắc hồn quê mộng
Tăm cá dường mơ dáng bạn hiền
Ngày chẳng muốn tàn về chẳng dứt
Xuân Hòa riêng đấy cảnh thần tiên.
Hè niên khóa 1950 – 1951
Họa Y Đề
Trần Hữu Truyện
Cảnh Hố cây Chò đẹp tự nhiên
Mới nghe du khách đến thăm liền
Chòm cây lã ngọn chim đeo trỉu
Khe nước cạn dòng cá lội nghiêng
Nắng gợi hồn thơ chào gái lịch
Gió hòa điệu nhạc đón trai hiền
Ra về trong dạ trò lưu luyến
Khen đấy cảnh Trần – ngỡ cảnh Tiên.
Xướng HOA NHÂN THẾ
Lê Văn Thuận
Hoa xinh khoe sắc lại khoe hương
Vừa sắc, vừa hương quí lạ thường
Đượm sắc, phai hương tình chửa trọn
Nồng hương nhạt sắc nợ còn vương
Hương thơm khó đổi tâm hào kiệt
Sắc đẹp khôn dời chí thiện lương
Ngán ngẫm đời hoa đeo bạc mệnh
Chạnh lòng nhân thế những thương thương!
Họa VÔ THƯỜNG
Trần Hữu Truyện
Thao thức đêm về nhớ cố hương
Ngẫm hay vạn sự tổng vô thường
Đọc hoa nhân thế lòng trăn trở
Suy chuyện nghĩa tình dạ vấn vương
THUẬN tộc Lê Văn quê Quảng Đợi
TRUYỆN giòng Trần Hữu gốc Trung Lương
Gặp nhau trao đổi niềm tâm sự
Chia biệt ai nào chẳng luyến thương!
Xướng KIẾP NGHÈO
Tuyết Nhung
Kiếp nghèo em chả có tiền dư
Chạy chợ nuôi con đã mệt đừ!
Thế yếu, thân cô còn khép nép
Văn dòn, thơ ngọt khó đầu tư
Cây hờn, bác dỗi đành xa lánh
Bạn trốn, anh xa cũng tạ từ
Thỉnh thoảng dăm vần quên bĩ cực
Lẽ đâu góp bút để cười trừ!
Họa NGHIỆP DƯ THI
Trần Hữu Truyện
Thi phú riêng mình dạng nghiệp dư
Học theo người trước óc tim đừ
Đâm không tà bút thơ Đồ Chiểu
Lo đến bạc đầu chuyện Tử Tư
Cười cái ngông cuồng ông Lý Bạch
Thương cho nghịch cảnh cụ Duy Từ
Thơ là nghiệp dĩ đành cam vậy
Nào phải thương nhân cộng với trừ!
Xướng TIÊN PHƯỚC QUÊ ANH
Hoàng Nguyên Ký
Quê anh nửa núi, nửa bình nguyên
Du khách thường cho đó cảnh tiên
Đá dựng hững hờ đầu núi bạc
Trăng soi lấp lánh đáy sông hiền
Nam thanh tao nhã khoe tài lực
Nữ tú dịu dàng gợi sắc duyên
Ai đã một lần lên xứ lạ
Khi về chi khỏi chạnh lòng riêng!
Họa VỀ THĂM QUÊ ANH
Trần Hữu Truyện
Chiều nay buồn, lạnh ghé Hoàng Nguyên
Hỏi có về thăm lại xứ Tiên
Máu giặc chắc loan dòng suối biếc
Xương trai e chật cụm non hiền
Chiến chinh bạn phải tan nhà cửa
Ly loạn em đành rả nợ duyên
Ai mất, ai còn, ai lận đận
Nghe lòng ray rứt nỗi niềm riêng!
Xướng TỰ CẢM
Trần Hữu Truyện
Dầu dãi phong sương bạc mái đầu!
Sông hồ viễn khách biết về đâu?
Hỏi trăng thì ngại trăng phai sắc
Hỏi nước còn e nước đổi màu
Hỏi bạn, bạn đành quên nghĩa trước.
Hỏi em, em nỡ hẹn duyên sau
Mơ màng biết hỏi cùng ai nhỉ?
Khi mộng hoàng lương tỉnh giấc mau.
Họa NĂM THÁNG QUA MAU
Đinh Vũ Ngọc
Từ khi chia biệt bến giang đầu
Một mối tình thơ có mất đâu
Nhạc bến Tầm Dương còn vọng tiếng
Trăng lầu Hoàng Hạc chẳng phai màu.
Rượu ngon còn đậm vài ly cuối
Thuốc quý thêm nồng nửa điếu sau
Cách mặt nhưng lòng đâu có cách
Cho dù năm tháng chảy qua mau.
Xướng ƠN NGHĨA SANH THÀNH
Đặng Quốc Doanh
Mẹ đẻ con ra giữa đất trời
Lớn lên trong tiếng hát à ơi!
Nuôi con khôn lớn không khi nghỉ
Giữ cháu nên người chẳng lúc ngơi
Canh ngọt trên bàn do mẹ nấu
Cơm ngon dưới bếp để con xơi
Hỏi ai còn mẹ xin ghi nhớ
Khăn chế trên đầu chớ đánh rơi!
Họa VU LAN BÁO HIẾU
Trần Hữu Truyện
Báo hiếu mẹ cha – tạ Phật Trời
Con mừng như gặp mẹ cha ơi!
Năm canh trông mẹ còn thao thức
Sáu khắc nhìn cha chẳng nghỉ ngơi
Chén thuốc đền ơn dâng mẹ uống
Tô cơm đáp nghĩa hiến cha xơi
Hai mươi bốn hiếu gương người trước
Đền đáp chưa tròn lệ mãi rơi!
Xướng THỔ LỘ TƠ LÒNG
Lê Khắc Danh
Gởi vạn niềm yêu lỡ chuyến tàu
Đêm nằm nhớ ngập trổi buồn đau!
Lòng say bóng cũ duyên mờ nhạt
Ý tưởng người xưa phận sẫm nhàu
Gợi mãi câu thề tô dáng cả
Khơi hoài tiếng hẹn giữ tình nhau
Dù xa cách trở thương tràn đẩm
Cõi mộng buồng tim trãi thắm màu!
Họa MỖI NGƯỜI MỘT NỖI
Trần Hữu Truyện
Bạn ở trên tàu, bạn dưới tàu
Mỗi người mang một nỗi niềm đau
Quạt qùi mới tặng mà bong tróc,
Khăn gấm vừa trao đã nát nhàu
Chơi bạn lạnh lùng nên mất bạn
Thương nhau hờ hửng dễ xa nhau
Có bao mộng ước đều tan biến
Hương sắc thời gian cũng nhạt màu!
Xướng GIỮ HƯỚNG THUYỀN ĐI
Tường Linh
Cửa động sườn non… gĩa biệt rồi
Về trần ghê chuyện Chúa cùng Tôi
Trích tiên lắm bận thơ dồn túi
Hàn sĩ đôi phen bếp vắng nồi
Thua, được dẫu gì, gì cũng mặc
Mất, còn đã thế, thế thì thôi
Sách hay dù sách không cho ố
Giữ hướng thuyền đi chớ để trôi.
Họa TIẾC NUỐI MỘT THỜI
Trần Hữu Truyện
Một thuở vàng son đã hết rồi
Nhắc càng thêm thẹn đến thằng tôi
Thân không lành áo tiền khô túi
Dạ chẳng no cơm gạo sạch nồi
Sự nghiệp xưa dù thôi muốn nữa
Lợi danh nay dẫu nữa đành thôi
Lòng ta, ta biết lòng ta vậy
Cái kiếp phù sinh lắm nổi trôi!
Xướng NỐI NHỊP CẦU THƠ
Trần Hữu Truyện
Ta ở nơi này, bạn ở đâu?
Gieo chi thương nhớ, gợi chi sầu!
Ai nơi khuê cát nhiều cay đắng
Ai chốn giang đầu lắm cạn sâu
Ai đến Hàm Dương làm thích khách
Ai ngồi Vị Thủy đợi Công hầu
Bạn ta, ta bạn thành tri kỷ
Thi phú chờ nhau nối nhịp cầu!
Họa VẠN NẺO SẦU
Thanh Sơn
Ở đâu? nào biết ở nơi đâu!
Lang bạt, tha phương, vạn nẻo sầu
Như cánh chim non chìm gió loạn
Như con thuyền nhỏ đắm dòng sâu
Ai mơ sự nghiệp, mơ danh tướng
Ai mộng công danh, mộng bá hầu
Ta khách sông hồ duyên bút mặc
Tri âm tương khí lẽ tương cầu.
Xướng CHÀO MỪNG HỌP MẶT
Huỳnh Quang Gia
Họp mặt đồng hương Huyện Điện Bàn
Hằng năm cứ đến tiết Xuân sang
Tình sâu Đất Quảng luôn lưu luyến
Nghĩa nặng Sài Thành mãi vấn vương
Nước ấm mạch nguồn dâng thẳng lối
Cây bền cội rễ đứng ngay hàng
An khang, thịnh vượng muôn lời chúc
Xa xứ lòng càng nhớ cố hương!
Họa THĂM QUÊ GÒ NỔI
Trần Hữu Truyện
Thăm quê Hà Mật đến Đông Bàn
Ông Đốc đò chiều chật khách sang
Quê cụ Thượng Thư người mãi viếng
Mộ ngài Hoàng Diệu tiếng còn vương
Bến Đền ná thuốc sum suê lá
Tư Phú bùng dâu bát ngát hàng
Nhân kiệt, Địa linh Gò Nổi ấy
Một thời vang bóng rạng quê hương!
Trần Hữu Truyện Biên Tập











Ghé thăm hôm nay : 3839
Tháng này : 12663
Năm này : 78544
Tổng lượt truy cập : 78544
Số người đang online : 44