Chùm thơ của các bạn thơ Hội thơ Đường

 

      Chùm thơ của các bạn thơ

 BỎ CÁI TÔI ĐI

 Phàm trần dẹp bỏ cái tôi đi

Bảo thủ triền miên chớ lợi gì

Lấn bạn cùng nơi tình mất cả

Chen bè tận nẻo nghĩa còn chi

Trời thương cõi dạ đầy hoan hỉ

Biển nhớ miền tim trọn diệu kì

Dẫu chốn Ta bà muôn quái dị

Dìu người quả báo đẹp mê li.

                          Trương Hữu Phúc

ƯỚC MUỐN

 Ngồi yên suốt buổi ở trên thềm

Sực tỉnh bây giờ đã nửa đêm

Rất ngại trong làng luôn quạnh quẽ

Còn e giữa xóm chả êm đềm

Vui nhìn nghĩa cả hôm vào bện

Sướng dõi tình bền bữa đến nêm

Chỉ ước duyên mình reo chữ đượm

Rồi trao nhiệt huyết bởi thân mềm.

                         Nguyễn Diễm

 Ý TẠI NGÔN NGOẠI

 Xướng vậy nhưng mà chẳng thế đâu

Làm thơ lắm bữa rất chi ngầu.

Khai vần xếp đặt chiều xuôi ngữ

Ngụ cách trưng bày lối ngược câu.

Giả tưởng như đồng thanh thích ứng

Vờ hay với hội khí tương cầu.

Xoay từ chuyển nghĩa tay chèo lái

Ý tại ngôn ngoài thế mới sâu.

                                   Ly Quang Trieu

 TRI NHÀN

 Vãng cảnh làm thơ hiến tặng đời

Mong rằng mạnh khỏe trí nhàn thơi

Giàu sang chẳng ước tâm rèn đẹp

Sướng khổ từng qua dạ dưỡng ngời

Bản nhạc mê hồn nâng bút vẫy

Ly trà cạn chén khảy đàn chơi

Nhìn mây thưởng nguyệt bừng thi phú

                                      Ái Khanh

THIÊN HẠ ĐỒN

 Cứ ngỡ xem mình giỏi vận ôn

Thành ra mạng ảo nó kêu ồn

Hôm về lặng lẽ tìm câu khéo

Tối lại âm thầm học chữ khôn

Dẫu biết làng thơ còn độn thổi

Dù cho hội sách vẫn tung đồn

Đan dòng lục bát vần chưa ổn

Bởi thế nên đành giữ trọng tôn.

                       Phạm Tất Thủy

TIẾC TRONG MƠ

 Vội bước vì đâu một chuyến đò

Cho buồn lỡ dở tiếc trong mơ

Phải chăng thấm thía duyên trời định

Hay đã ngây ngô mấy dại khờ

Bởi thế lòng đau chia gánh nợ

Không thì cực khổ cố giằng co

Xa xôi cách trở đầy thuơng xót

Chẳng thể gần nhau cứ ngẩn ngơ

                              Nguyễn Thành Nam

 SÁNG BÌNH MINH

Ban mai nhuộm tím cả nương cà

Thiếu nữ tươi giòn dạo khúc ca

Cũng đọ màu hoa hồn phấn khởi

Cùng so sắc áo dạ chan hoà

Xuân thì vãn cảnh vui ngày hạ

Cuộc sống trưng hình đẹp tuổi hoa

Mỗi sáng bình minh cần du ngoạn

Đời luôn trẻ lại lánh sương sa.

                                    Việt Vũ

CHUYỆN HÒN CHỒNG

                           (Nha Trang)

Ai thả mầm tình xuống biển khơi

Cho con sóng biếc cũng đâm chồi

Bàn tay níu cố trên thành dựng

Sợi tóc vương dài dưới nước trôi

Dốc cạn nỗi sầu thời gắn bó

Đong đầy niềm nhớ buổi chia phôi

Trời thương khéo đặt hòn Chồng đá

Để mãi tiếng đời khóc lứa đôi.

                              Đỗ Lập Hào

 ANH ĐÃ VỀ

 Tiễn chàng buổi ờ triền sông

Đám Cải nhà ai đã trổ ngồng

Đằng đẵng bao năm lòng cứ đợi

Âu sầu bấy bữa trí còn trông

Mơ màng đầu óc khi vào bãi

Lần khân tâm can lúc xuống đồng

Bất chợt hiên nhà nghe tiếng hỏi

Giật mình , trố mắt ấy ngày đông

Nguyễn Trọng Nghĩa