Chùm thơ tiếp theo của CLB Nguyễn Trãi Hà Đông

 

TỪ BẾN NHÀ RỒNG

Thưở đói nghèo nô lệ tảo tần

Xuống tàu rời bến Bác vì dân

Lênh đênh bốn bể tìm tên nước

Lặn lội muôn miền trải nghĩa ân

Dẫu đoạn trường Người luôn vững chí

Dù gian lao dạ mãi trong ngần

Chuyên hồng bất biến dù sinh tử

Đổi lấy thanh bình giữa thế nhân.

TỔ QUỐC TẠC NGHĨA ÂN

 Tổ quốc muôn đời tạc nghĩa ân

Thương binh, Liệt sỹ những thiên thần

Xương mòn vẹn cả tình trung hiếu

Thịt nát không sờn chí dũng nhân

Ghi ấn anh hùng trong lửa đạn

Noi gương sức trẻ giữa phong trần

Hồn thiêng gửi lại ngàn sông núi

Tổ quốc muôn đời tạc nghĩa ân

HƯƠNG QUÊ

 Tà dương tiếng sáo vọng lưng diều

Bao thuở thanh bình đẹp bấy nhiêu

Hà Tĩnh mùa về tươi nắng sớm

Trời xanh én liệng thắm non chiều

Ấm lòng Dân Đảng tình thân ái

Sáng cảnh quê mình dạ  mến yêu

Phố thị vươn tầm  thôn đổi mới

Núi sông một dải nét yêu kiều.

                     Phan Thị Diệu

DỊCH THƠ NGUYỄN TRÃI

Nguyên tác:

    HỌA HỮU NHÂN YÊN HÀ NGỤ HỨNG

,Bồng Lai Nhược Thuỷ diểu vô nha,
。Tục cảnh đê hồi phát bán hoa.

,Vân ngoại cố cư không huệ trướng,
。Nguyệt trung thanh mộng nhiễu sơn gia.
,Tâm như dã hạc phi thiên tế,
。Tích tự chinh hồng đạp tuyết sa.
,Nham huyệt thê thân hà nhật thị,
。Thiên môn hồi thủ ngũ vân xa.

 Dịch nghĩa:

Họa bài thơ “Ngụ hứng ráng khói chiều” của bạn

Non Bồng nước Nhược mịt mờ không bờ bến,
Cảnh tục quẩn quanh tóc đã hoa râm một nửa.
Nơi ở cũ ngoài mây, bỏ không trướng huệ,
Giấc mộng yên bình trong đêm trăng quẩn quanh nhà trên núi.
Lòng như chim hạc trong đồng nội bay giữa bầu trời,
Vết tích tựa chim hồng dẫm trên bãi tuyết.
Ngày nào mới được về nương thân nơi hang đá,
Quay đầu nhìn Cửa trời, năm sắc mây đã xa.

 Dịch thơ:

CỬA TRỜI NƠI ĐÂU?

 Non Bồng nước Nhược chốn bao la

Quanh quẩn trần gian tóc chuyển ngà

Chốn cũ ngoài mây nhòa trướng huệ

Mộng yên trong nguyệt quẩn non nhà

Lòng như cánh hạc tung trời lượn

Vết tựa chim hồng dẫm tuyết sa

Động núi nương thân nào thấy được?

Cửa trời năm sắc, ngoảnh nhìn xa.

                                     Đinh Nho Hồng

LONG VÂN HỘI TỤ

 Sừng sững uy nghiêm trụ nóc đình

Mây rồng hội tụ chốn quần linh

Khi bay múa vuốt quân thù sợ

Lúc cuộn vươn mình lũ quỷ kinh

Tết đến hanh thông nhà thịnh vượng

Xuân sang hoan hỷ nước an bình

Phun châu nhả ngọc ngời sông núi

Rạng rỡ tiên nòi vạn thuở vinh .

 HẠ ƠI

 Xuân trao sắc đỏ hạ sang rồi

Phượng vĩ sân trường nhuỵ thắm môi

Dạo nắng xem hoa mơ biển gọi

Nâng diều ngắm cảnh mộng mây trôi

Hương yêu áo trắng câu thơ ngọt

Sắc nhớ trang xanh nét mặt ngời

Thấm thoắt thoi đưa màu tóc bạc

Lưu dòng kỷ niệm nhớ khôn nguôi

HỘI TAO ĐÀN

 Thánh Tông Hoàng Đế lập Tao đàn

Thế kỷ mười lăm ngọc chiếu ban

Thi sĩ làm thơ yêu gió thổi

Văn nhân xướng hoạ luận thơ bàn

Đàn tranh réo rắt dìu khuông dệt

Sáo trúc du duơng nảy giọng đan

Đại Việt phồn vinh an bốn cõi

Thánh Tông Hoàng Đế lập Tao đàn.

               Nguyễn Đình Khảo

ĐẢM ĐANG

Lo toan chu đáo việc gia đình

Sớm tối chuyên cần tập dưỡng sinh

Mềm mại tay đưa duyên dáng thế

Dẻo dai chân bước đẹp thân hình

Chăm nuôi con cháu luôn thành đạt

Sáng tác thơ ca vẫn nhiệt tình

Truyền thống vẻ vang danh đất Việt

Quê mình phụ nữ thật văn minh.

 TÌNH THI HỮU

 Nồng trang kỷ niệm bạn mình ơi

Nay thấy duyên thơ thắm lại rồi

Nhớ buổi giao lưu nghe tiếng hát

Mong khi xướng họa ngắm ai cười

Hòa đồng thân ái cùng thi hữu

Trân trọng mến yêu với mọi người

Cảnh đấy lâu rồi còn nhớ mãi

Tình đây năm tháng mãi tươi ngời.

THI TỨ TÌNH QUÊ

 Dưới mái tranh nghèo hai trái tim

Bên dòng suối mát cạnh đồi sim

Trăng soi đỉnh núi vương cành trúc

Gió dạo cung đàn quyện tiếng chim

Vườn trước ao bèo đàn cá lượn

Sân sau cây cảnh khách thơ nhìn

Đơn sơ đạm bạc lòng thanh thản

Thi tứ tình quê muốn kiếm tìm.

                            Đỗ Thị Minh Nhẫn

 GẮNG LÊN

Phận đời đến lúc thế này ư

Thân xác tứ chi cứ mỏi nhừ

Nhớ lại bao nhiêu thêm cả nghĩ

Quên đi tất tật được vô tư

Làm sao trở lại cân bằng nhỉ

Chẳng lẽ buông xuôi gắng gượng ừ

Hãy cố vươn lên đời vẫn đẹp

Hòa trong cuộc sống để không hư

CẦU MONG GIÁP THÌN

 Xuân về Tết đến uống cho say

Để được lơ mơ suốt cả ngày

Rũ bỏ buồn đau dai dẳng đắng

Quên đi thương nhớ nỗi niềm cay

Phận đời đen tối luôn đeo bám

Duyên kiếp hẩm hiu cứ đọa đày

Nào hãy nâng ly cùng cạn hết

Cầu mong năm mới Giáp Thìn may

THÔI ĐÀNH

 Bởi lẽ duyên trời cũng mến nhau

Đôi ta phận bạc chẳng tươi màu

Câu thơ ẩn chứa trong khi tỉnh

Chữ nghĩa phơi bày biết trước sau

Cách trở sâu xa đầy khốn khổ

Can ngăn lắng đọng khó sang giàu

Thôi đành để lại trong tim vậy

Mãi được mơ màng tránh nỗi đau.

                           Nguyễn  Đức Sảng

PHÚT GIAO THỪA

Giao thừa một khắc quý làm sao?

Cũ sẽ qua đi mới bước vào

Ngoảnh lại đằng sau bao chấp chới

Nhìn về nẻo trước bấy chênh chao

Hờn ghen gác tạm bên lời chúc

Yêu quý nhen lên cạnh tiếng chào

Tạm biệt năm Mèo thôi xa nhé!

Rồng vàng đã đến đón bay cao!

VỊ CỦA THƠ ĐƯỜNG

 Thơ Đường ít “ngọt” cũng không “chua”

Thử “nếm” mà xem chẳng nói đùa!

Phớt tỉnh tiền tài, chia, biếu, tặng

Xem thường bổng lộc, bán, cho, mua

Giao lưu kết nghĩa yêu người thật

Học hỏi tâm giao ghét kẻ hùa

Luyện chữ rèn tâm ngời bản tính

Đâu màng những chuyện thắng hay thua!

TIẾNG SÁO TRÊN ĐÊ

(Bát láy)

Sáo diều vi vút vọng triền đê

Réo rắt lưng trâu một đoạn vè

Chữ hiếu mình ơi lưu luyến tạc

Câu thầy bạn hỡi dịu dàng phê

Say sưa hiện tại dâng trào mí

Chấp chới tương lai lặng xuống rề

Tíu tít bờ tre lời tiễn biệt

Trăng luồng vằng vặc nỗi si mê.

                               Nguyễn Học Từ

HỘI THẢO KHOA HỌC

THƠ ĐƯỜNG NHÀ LÊ

Hội thảo thơ Đường tại Hạ Long

Thời Lê nước Việt chảy tuôn dòng

Thánh Tông khai bút tao đàn tuyệt

Nguyễn Trãi khơi nguồn ý sáng trong

Tiến sĩ trình bày nghe vững dạ

Giáo sư phản biện thấy yên lòng

Bên nhau đóng góp tình lan tỏa

Lắng đọng bao miền thỏa ước mong.

 HÈ SANG

Hè sang hoa gạo đỏ bên đường

Xao xuyến bao tình dạ vấn vương

Giã biệt thầy cô ngày cuối khóa

Chia tay bè bạn buổi ra trường

Phượng hồng rạng rỡ còn yêu mến

Ngói đỏ tươi màu vẫn quý thương

Thắm thiết xa lìa từng khắc khoải

Chào nhau nhớ mãi cặp môi hường.

MÙA HOA GẠO

Khung trời thoáng đãng gạo tươi bông

Thắm đậm chiều quê nắng rực hồng

Gió thoảng phất phơ đầu tháng hạ

Rét về hiu hắt cuối mùa đông

Bâng khuâng đứng ngóng tình thêm đượm

Xao xuyến chờ mong nghĩa lại nồng

Lặng lẽ ngước nhìn bao cảnh vật

Bồi hồi xao xuyến cứ hoài trông.

                            Thái Minh Tuyến

MỘT THOÁNG ĐÈO NGANG

Ngắm cảnh mây trời chợt xốn xang

Hoàng hôn bóng ngả khuất sau làng

Bâng khuâng khói nhạt loang rừng vắng

Lặng lẽ sương mờ phủ núi hoang

Chợ cũ đường cong người thấp thoáng

Nhà thưa dốc thoải óc mơ màng

Đèo Ngang gợi nhớ thơ Bà Huyện

Nữ sĩ văn  đàn quá giỏi giang .

 EM YÊU

EM  toả hương đời bớt giá đông

EM  tia nắng ấm  đượm tim nồng

EM  nơi ước  hẹn hằng mong nhớ

EM  chốn đi về mãi đợi trông

EM  thắp tình yêu bền vững lửa

EM  trao cuộc sống đẹp yên lòng

EM  nguồn hạnh phúc đầy viên mãn

EM  góc thanh bình chẳng bão giông .

TẮM TRĂNG

(Bát láy, cô nhạn xuất quần)

Đêm hè mát mẻ tắm cùng trăng

Thiếu nữ mơn man giỡn chị Hằng

Hơ hớ thân ngà tươi ngọn liễu

Nõn nà dáng ngọc đẹp nhành măng

Quần hồng hạ xuống lưng chừng thả

Yếm thắm buông lơi hờ hững chằng

Lãng tử dùng dằng đi chẳng được

Bần thần mải ngắm bước  không đang.

                                       Phạm VănThành

MỞ HỘI THƠ ĐƯỜNG

Ở ĐIỆN BIÊN

 Mở hội thơ Đường ở Điện Biên

Anh em về dự mọi vùng miền

Đèo cao, dốc thẳng không lo khó

Vực thẳm, suối sâu chẳng ngại phiền

Ríu rít hữu huynh vui gặp gỡ

Trùng phùng bè bạn thỏa điền viên

Giao lưu, múa hát, trao khen thưởng

Thăm viếng địa bàn sử Điện Biên

 TỰ SỰ

Vui mừng nay được hội vinh danh

Cố gắng bao năm cũng đã thành

Mài miệt luyện rèn theo bạn hữu

Kiên trì học hỏi bậc đàn anh

Nhiều bài xét thấy còn chưa mượt

Lắm ngữ xem ra vẫn chẳng rành

Mình phải gắng hơn cho xứng đáng

Vai trò thi nữ được vinh danh.

 VỀ SƠN TÂY

Về Sơn Tây với bạn muôn phương

Thành cổ vào thăm đẹp lạ thường

Sừng sững tháp cao cây bóng mát

Uy nghi đình cổ ngát hoa hường

Dạt dào nghĩa bạn luôn trân quí

Thắm thiết tình thơ mãi nhớ thương

Xướng họa, đi chơi vui rộn rã

Xa rồi còn luyến tiếc tơ vương.

                               Đào Hương Thu

 HÈ VỀ NGẮM TRĂNG RƠI

 Tím chiều nhắc bạn ngắm trăng rơi

Mình cách xa nhau mấy khoảng trời

Lãng đãng mây hồng trôi lặng lẽ

Bâng khuâng lá đỏ rụng đầy vơi

Tưng bừng phượng nở lòng xao xuyến

Náo nức ve ngân dạ rối bời

Nhung nhớ một thời chung hẹn ước

Hè về mê mải ngắm trăng rơi.

 TÌNH TRONG MƯA XUÂN

Vội vã chi  em để nhớ thương

Mưa giăng nhè nhẹ ướt trơn đường

Trăng mờ mây phủ còn lưu luyến

Sao lặn gió lay cứ vấn vương

Nàng đến ngất ngây tranh hội hoạ

Chàng về mê mải áng văn chương

Thế rồi lỡ hẹn tình trong mộng

Tiếc nuối xuân thì cứ ngắm gương.

 DU XUÂN

 Em gánh mùa xuân nhuộm nắng vàng

Mây vờn bảng lảng tím chiều loang

Ngày vui hẹn ước về chung lối

Năm mới chờ mong đến ngỡ ngàng

Hoa nở gửi trao lời thắm thiết

Gió lay nhung nhớ điệp mơ màng

Bên nhau du ngoạn mình cầu chúc

Hạnh phúc xuân hồng khúc nhạc vang.

                                             Hà Vọng

GIAO MÙA!

(Ngũ độ thanh)

Giao mùa gửi lại mấy vần thơ

Cảnh vật vào Thu khó hững hờ

Huệ trổ khoe màu khơi vẫn nhớ

Lan xòe tỏa nét gợi hoài mơ

Êm đềm ngõ dưới sương vờn nhẹ

Rộn rã làng bên nắng trải mờ

Bạn hữu cùng nhau vào khởi xướng

Dâng tràn cảm xúc ngọt đường tơ!

 HỒ THU.

(Bát láy, Nđt, ltvt, ntvv)

Hồ Gươm óng ả tựa tơ vàng

Mãn Hạ mây hồng lả lướt sang

Nắng trải êm đềm lên mũ chị

Chiều buông lặng lẽ xuống mi nàng

Tưng bừng buổi ấy do tình đã…

Rộn rã hôm nào bởi trí đang…

Cảnh mượt mà say lòng bỗng nhớ…

Về ai thấp thỏm đợi bên đàng.

VUI XUÂN MỚI!

(Nđt, ltvt, ntvv)

Cõi Việt mừng vui để đón Rồng

Tưng bừng én lượn giữa tầng không

Mù giăng biển biếc tôm đầy sạp

Nắng  xõa trời trong cải mượt đồng

Lặng lẽ đào mai đà trổ nhánh

Âm thầm huệ cúc cũng xòe bông

Người tươi cảnh đẹp từng thôn xã

Đảng mãi cùng dân quyện thắm nồng.

                              Nguyễn Ngọc Yến