CHÙM THƠ CỦA CÁC BẠN THƠ

 

 

QUÊ HƯƠNG HAI TIẾNG NGỌT NGÀO

Hồn thơ đậm chất sắc non sông

Hai tiếng HƯƠNG QUÊ sưởi ấm lòng

Đất mẹ linh thiêng ngời “Đốm Lửa”*

Quê cha dũng khí rạng Cờ Hồng

Mười thôn náo nức làm thơ phú

Cả xã hân hoan nối tiếng lòng

Đổi mới Gia Hanh thành phố thị

Qua rồi cảnh khổ của nhà nông.

*Quê Hương của Đốm lửa núi Hồng

                       Hoàng Tuyết Hà Tĩnh.

NGHĨA TÌNH

 Bỗng ước trần gian rặt chữ tình

Ngày đêm giũa gọt mỗi câu tình

Trưa chiều phía nọ bàn cơi nghĩa

Sớm tối ngoài kia luận chuốt tình

Nhủ chị đời xanh vì chuộng nghĩa

Khuyên em kiếp mượt bởi bồi tình

Con người chỉ sống nhờ xây nghĩa

Chết sẽ mang theo trọn nghĩa tình.

                              Cm THP

 TRẨY HỘI MƯỜNG EM

                 (Thủ vĩ ngâm, bát láy)

Nhộn nhịp xuân về tít nẻo xa

Xôn xao gió thổi khúc giao hoà

Cồng vang rộn rã vờn câu hát

Sáo vọng tưng bừng quyện tiếng ca

Mải miết tung còn*anh cạnh bãi

Say sưa múa khạp bác bên nhà

Thì thùng trống điểm quê vào hội

Nhộn nhịp xuân về tít nẻo xa.

*còn: trò chơi dân gian vùng cao

* sạp; điệu nhảy dân tộc Mường, Thái

                                 Hà Trần Cao.

THƯƠNG VỀ CỐ QUẬN

Đăng trình thuở nọ gói vần thơ

Thục nữ cầu mong cập bến bờ

Ngoái bữa vai kề nung nỗi nhớ

Ôn ngày má cận, nấu niềm mơ

Vun bồi nghĩa ái ngời duyên nợ

Đắp đổi tình nhân, rỡ phận chờ

Trở lại quê mình thương bến lở

Quây quần Cố quận lẽ nào ngơ

                          Nguyễn Xuân Ánh

MỘNG SẼ THÀNH*

Thấm đẫm hương chiều dạ thẩn thơ

Làn mi nhẹ chớp dõi đôi bờ

Sông dài sóng vỗ hoa vàng nở

Cỏ biếc sương đùa nguyệt khẽ mơ

Mãi khắc đường xưa thề chẳng lợ

Hoài ghi xóm nhỏ hẹn không mờ

Tay cầm nguyện ước duyên đừng lỡ

Mộng sẽ viên thành hết ngẩn ngơ.

                               Nguyệt Nguyễn.

 GIEO CÕI MỘNG

Sông chiều khoả sóng gợi vần thơ

Bóng liễu thầm soi rủ dọc bờ

Thoải mái con thuyền chao giọt vỡ

Yên bình vạt cỏ đắm niềm mơ

Dàn câu vẫy gió hoài dang dở

Vẽ cảnh hoà trăng cứ mịt mờ

Lặng lẽ trau dồi cho khỏi ngớ

Gieo vào cõi mộng chút tình ngơ.

                            Lương Tú.

 VẪN MUỐN CÙNG AI

.Xa nàng thuở ấy gửi vần thơ

Vẫn muốn cùng ai cặp bến bờ

Để mãi ân nồng lưu luyến nhớ

Cho hoài nghĩa thắm vỗ về mơ

Đường xưa lặng lẽ duyên nào lợ

Ngõ nhỏ đìu hiu phận đấy mờ

Cũng bởi ông trời đành dở lỡ

Ta mình cách biệt ngẩn cùng ngơ.

                                 Đặng Minh

 DUYÊN BỎ LỠ

Sông chiều sóng khỏa tựa dòng thơ

Bãi ngọt phù sa trải ấm bờ

Mạn ấy nhành xuân vàng đã nở

Bên này cỏ hạ biếc còn mơ

Người quay gót để tình phai lợ

Kẻ ngoái đầu cam nghĩa nhạt mờ

Bến đợi mây sầu duyên bỏ lỡ

Neo chìm nước tủi phận làm ngơ.

                               Mai Bảo Châu.

VUI CÙNG BẰNG HỮU.

.Vui cùng bạn hữu ghép vần thơ

Những ý lời hay quyện bến bờ

Gửi đến thân ngà hoa chớm nở

Đem mừng dáng ngọc dạ nằm mơ

Hồn ngây ngắm biển đâu nào lợ

Cảnh đẹp nhìn trăng mãi chẳng mờ

Chỉ ước câu tình vương khó lỡ

Đan dòng nhật ký giữ đừng ngơ.

                               Phạm Tất Thủy

MỘNG PHƯƠNG XA

Phương này mộng ước thật nên thơ

Hẹn buổi hoà giao sáng cõi bờ

Tết lại vườn tâm bừng nỗi nhớ

Xuân về chốn dạ trỗi niềm mơ

Cầu mong nghĩa thắm đừng dang dở

Ước nguyện tình say chẳng mịt mờ

Khấp khởi Cờ Hoa nào úa lợ

Câu thề đã hẹn dễ gì ngơ.

                                  Nguyễn Tién

LẼ NÀO NGƠ

.Xuân hồng cảm xúc dệt vần thơ

Thỏa nỗi lòng ta vọng bến bờ

Ước vẫn khoe ngời duyên rộ

Mong hoài tỏa rạng ý tròn mơ

Ngày son sắt nghĩa gìn đâu lợ

Buổi mặn mà ân giữ chớ mờ

Hạnh phúc chan hòa không bỏ lỡ

Căng tràn nhựa sống lẽ nào ngơ.

                                    Duy Quang

 CẢNH DƯỜNG THƠ

Sông chiều nắng nhạt khảm làn thơ

Những đợt lăn tăn sóng vỗ bờ

Đấy dãy mây hồng lơ lửng dệt

Kia dòng* nước bạc nhẹ nhàng mơ

Lòng ngây ngất cảnh tình luôn sẵn

Bãi ngạt ngào hương sắc chẳng mờ

Cảm giác yên bình tăng vẻ đẹp

Quay cuồng đất ngẩn thẹn trời ngơ.

                                     Song Thiện.

ƯỚC MỘNG LÀNH

Canh chiều vắng vẻ hoạ vần thơ

Cảnh đẹp hoàng hôn xoã bến bờ

Giữa lối đi về hoa mận nở

Bên đồi nghỉ lại sóc lùn mơ

Rình rang sóng vỗ vang dòng lợ

Lặng lẽ thuyền neo lắng dải mờ

Ước buổi duyên nồng không bị lỡ

Cho đời phấn khởi đỡ hồn ngơ.

                                     Thành Phan.

 

 Nhìn người dệt mộng toả vần thơ

Vàng lịm màu hoa lúa phủ bờ

Mắt ngọc long lanh tìm nỗi nhớ

Môi hồng rạng rỡ tạo niềm mơ

Tình chờ én liệng tình luôn toả

Nghĩa đợi mây trôi nghĩa chẳng mờ

Kết chặt nhân duyên đời hớn hở

Cau trầu lão nguyệt gắn ông tơ.|\

                     Lê Ngũ Nam Phong.

HOẠ: DUYÊN VẪN CHỜ

Chiều nhuốm hương buông dạ thẩn thơ,

Mi cong khe khẽ dõi đôi bờ.

Sông dài sóng gợn hoa còn nở,

Cỏ biếc sương vờn nguyệt vẫn mơ.

Đá tạc đường xưa nguyền chẳng lỡ,

Tim ghi xóm nhỏ hẹn không mờ.

Tay nâng ước nguyện tình đừng lỡ,

Đợi lúc duyên tròn hết ngẩn ngơ.

                                     Hữu Quỳnh

  TRÚNG THÍNH HỒNG NHAN

 Trông hình lãng tử trót thầm mơ

Mộng mị nhiều hôm dạ thẫn thờ

Tối tối trao lời thương với nhớ

Ngày ngày nhắn gửi chút tình thơ

Không màn súng nổ bền câu đợi

Chẳng ngại bom rơi vững tiếng chờ

Mỏi mắt trông tin… buồn nức nở

Tim nàng khép chặt chuốc bơ vơ

                                    Mưa Đêm.

 DUYÊN NỢ

.Tươi vàng nụ cúc dệt bài thơ

Sóng gợi lung linh vỗ nhẹ bờ

Nghĩa đượm trao người tâm hẳn nhớ

Duyên nồng gửi bạn ý hoài mơ

Đìu hiu bến đợi nào dang dở

Quạnh quẽ dòng trôi chẳng mịt mờ

Nguyệt lửng lơ đồi se ái nợ

Tơ hồng chỉ thắm dạ hề ngơ.

                                 Ngô Chiến

THƯƠNG VỀ CỐ QUẬN

:.Đăng trình thuở nọ gói vần thơ

Thục nữ cầu mong cập bến bờ

Hải phận Việt nam đầy nỗi nhớ

Địa danh nước Mỹ ắp niềm mơ

Vun bồi nghĩa ái ngời duyên nợ

Đắp đổi tình nhân luống quyện chờ

Trở lại quê mình thương bến lở

Quây quần Cố quận lẽ nào ngơ.

                            Nguyễn Ánh Xuân

HY VỌNG

 Quê người lẻ bóng bạn cùng thơ

Thương cánh buồm đi lạc bền bờ

Lớp cũ ngày đêm da diết nhớ

Tình xưa năm tháng khát khao mơ

Hổn thơ hoà quyện lòng thêm sáng

Ngọn bút giao thoa trí chẳng mờ

Hi vọng Xuân này vui tái ngộ

Tâm đầu ý hợp kết duyên tơ.

                                   Hồng Tấn Anh.

TRĂNG VÀ THƠ

Sông dài sóng vỗ dệt vần thơ

Rộn rã bình ngâm cạnh mé bờ

Bướm lượn vàng tươi cải hững hờ

Chú Cuội kề tai gìn nghĩa nhớ

Hằng Nga rảo bước vọng tình mơ

Tưng bừng chữ kết nào duyên lợ.

Rộn rã vần đan chẳng ý mờ

Thắm đượm thi đàn vui rạng rỡ

Trăng vàng xướng hoạ dễ gì ngơ.

                                  Hùng Lê

 MỘNG HOA XUÂN

Hoa đào chễm chệ thắm hồng thơ

Nghĩ ngợi chùm xoan nở tím bờ

Bưởi bạc âm thầm bung nỗi nhớ

Mai vàng lặng lẽ tỏa niềm mơ

Đành hanh gạo đỏ buông cành dở

Ngộ nghĩnh bèo xanh thả nước mờ

Quất cảnh bông hường khoe sặc sỡ

Loa kèn trắng trẻo sợ làm ngơ.

                                       Trần Văn Hạnh

 MỘNG SẼ THÀNH

.Xuân nhẹ qua thềm gợi ý thơ,

Trăng nghiêng soi bóng sáng ven bờ.

Hương đưa gió thoảng tình vừa nở,

Sóng vỗ sông dài mộng chợt mơ.

Lối cũ in chân còn nghĩa đợi,

Trăng xưa ướp nhớ chẳng phai mờ.

Tay trong tay giữ lời son sắt,

Để mộng tròn duyên hết ngẩn ngơ.

                                   Đinh Trường Sơn

 TÌNH THƠ

.Lòng đan dệt mộng gửi vào thơ

Cánh nhạn xa xăm tận cuối bờ

Cúc thắm hiên đời hoa mải nở

Trăng nghiêng cửa sổ nguyệt thầm mơ

Duyên xưa vẫn đượm lòng không lợ

Nghĩa cũ vẹn nguyên bóng chẳng mờ

Chỉ thắm xe tơ tròn nỗi nhớ

Tình thu vẹn giữ chẳng còn ngơ.

                                    Tiếng Tơ Lòng

DÕI CÁNH CHIM BẰNG

.Dõi cánh chim bằng dạ ngẩn ngơ

Chiều giăng cuốc gọi quẩn quanh bờ

Mi nhoà rũ rượi tình luôn nhớ

Dạ nẫu âm thầm cảnh luống mơ

Mãi ngóng hình trăng nguyền chả lợ

Hoài thương dáng liễu thệ không mờ

Đông tàn én gọi ngàn hoa nở

Lối cũ ai về đẹp tuổi thơ.

                                      Nguyễn Hồng

 LẼ ĐỜI :

.Tuổi đã sang chiều lại thích thơ

Niên trôi cứ chuyển thấy đâu bờ

Mong sao giữ được xuân đua nở

Trẻ mãi không già toại ước mơ

Ngẫm lại nhiều khi tình vẫn lợ

Tà dương dịch xế cảnh sương mờ

Ngây ngô hiểu cạn đành duyên lỡ

Giả bộ thôi đừng dạ chẳng ngơ.

                               Ngô Gia Doanh

THẮM ĐƯỢM ÂN TÌNH

 Bên triền nắng rực dậy hồn thơ

Gió nhẹ mơn man sóng vỗ bờ

Đỉnh núi sương vờn tươi sắc mở

Ven đồi Én liệng nhã đường mơ

Từng mong bến cũ dòng không nhợ

Những ước thuyền xưa bãi chẳng mờ

Để tấm chân tình đừng nhạt lỡ

Cho hồn ấm lại dạ nào ngơ.

                                        Lê Ngọc.

DẤU CHẶT NỖI NHỚ

 Đặt nhớ thương vào một tứ thơ

Dù cho chẳng lớn cũng vô bờ

Thêm vào thúc đẩy duyên tình nở

Lại kết xây nhiều những ước mơ

Chữ viết chân thành không thớ lợ

Dùng câu sáng rõ tránh lu mờ

Tuy lòng mến cảm ngăn lầm lỡ

Để buộc tơ hồng muốn tạm ngơ.

                                           Bút Văn.

QUÊ TÔI

Trỗi lớp XUÂN TÌNH* phổ nhạc thơ

HÀNH VÂN* giục giã đắm say bờ

Quây quần ĐẢO NGŨ* nồng duyên nhớ

Thổn thức SƯƠNG CHIỀU* khẽ dạ mơ

PHÚ LỤC* người rao nào có lợ

XÀNG XÊ* kẻ dạo luống không mờ

La đà XỰ CỐNG* bài dang dở

VỌNG CỔ* tưng bừng há dễ ngơ.

                                 Đào Công Thiệu

  TAN MỘNG

.Đồng quê cảnh vật đẹp nên thơ

Dõi mắt nhìn xa tận cuối bờ

Cả ruộng tươi vàng hoa cúc nở

Riêng cô gái nhỏ vẫn ngồi mơ

Sông xưa vẫn nhớ đành xa lợ

Bến cũ đang mong đã nhạt mờ

Nguyện ước duyên thành mà bỏ lỡ

Bao điều khắc khoải dạ ngu ngơ.

                          Thieu Nguyen Dinh

  DUYÊN NỢ

Dõi mắt bên dòng dạ ngẩn ngơ

Nàng tiên tuyệt mỹ ngắm hai bờ

Thân ngà diễm lệ nhìn hoa nở

Dáng ngọc yêu kiều xoã tóc mơ

Chúm chím em cười không úa lợ

Lần khân bướm lượn có phai mờ

Mong cầu hạnh phúc duyên nào lỡ

Nguyệt kết duyên lành hết thẩn thơ.

 

 CẢM TÁC  

Sông tình gió mát hứng làm thơ

Bình minh toả sáng hết sương mờ

Cúc vàng đua nở trên đồng nội

Em đã ngồi đây đợi chông chờ

Sông tình uốn lượn đẹp như mơ

Đôi bờ hoa nở tươi đẹp qúa

Anh tới nhủ nàng đi rạo chơi

Duyên tình chàng thiếp đẹp yêu đời.

                                        Lê Dung.