Chùm thơ của Thi lão Trần Hữu Truyện TP Hồ Chí Minh biên tập
MỪNG NHÀ THỜ
TRẦN HỮU TỘC
Nhà thờ TRẦN HỮU ở Trung Lương
Tôn tạo vừa xong vẻ khác thường
Thuở trước Tiền Nhân xây Tổ Nghiệp
Ngày nay Hậu Thế dựng Từ Đường
Khuôn viên vững chắc cùng năm tháng
Tự sở đẹp bền với nắng sương
Con cháu nơi nơi đều hưởng ứng
Làm cho rạng rỡ chốn quê hương!
Trần Hữu Vinh
MỪNG NHÀ THỜ
TRẦN HỮU TỘC
Nhà thờ TRẦN HỮU đã xây xong
Cảm tác đề thơ tỏ mấy dòng
Hậu tẩm ba gian hình Phụng Hạc
Tiền đường hai mái tượng Lân Long
Hoành phi mỗi chữ xem vừa mắt
Liễn đối nhiều câu đọc thỏa lòng
Tú khí chung linh un đúc lại
Cùng nhau gìn giữ nếp gia phong!
Trần Hữu Truyện
MỪNG NHÀ THỜ
TRẦN HỮU TỘC
Nhà thờ TRẦN HỮU mỹ quan thay
Mơ ước từ lâu mới thế này
Ngoài nước góp tiền còn góp ý
Quê nhà chung của với chung tay
Người mong kết quả thăm từng bữa
Kẻ đợi thành công viếng mỗi ngày
Nay đã hình thành ngôi Tự sỡ
Xuân kỳ, Thu tế khói nhan bay!
Trần Hữu Lân
THƯỚC NGỌC KHUÔN VÀNG
Ông Bà sinh đặng Tám người con
Bốn Nữ, bốn Nam hiếu đạo tròn.
Một Nữ, ba Nam nay đã khuất,
Một Nam, ba Nữ hãy đang còn
Gia phong nức tiếng tình huynh đệ,
Lễ giáo để đời phận tử tôn
Thước ngọc khuôn vàng lưu hậu thế,
Lâu dài truyền thống, rạng tông môn!
THƯƠNG TIẾC CHA MẸ
Vô cùng thương tiếc mẹ cha ơi!
Cảm cảnh phân ly thấu đất trời
Than phút cha đau khàn khẻ tiếng
Khóc giờ mẹ mất não nùng hơi
Cha về Tiên cảnh xua mùi tục
Mẹ biệt Trần gian giũ bụi đời
Đốt nén hương lòng con khẩn nguyện
Niết bàn cha mẹ tịnh yên nơi!
NHỚ VỀ CHA MẸ
Vĩnh viễn không còn cha mẹ đâu
Lòng con cháu, chạnh nỗi thương sầu!
Lệ khô đâu dễ khỏi niềm nhớ
Tim héo khó làm dịu nỗi đau!
“Cữu tự cù lao” cha nghĩa nặng
“Tam niên nhủ bộ” mẹ ơn sâu!
Hai mươi bốn hiếu gương người trước
Muôn một chưa đền lệ thấm bâu!
KHÓC CHÚ TRẦN XUÂN
Vì kẹt đường sá, nên không về kịp để chịu tang cho hai Chú.
Kính xin vong linh hai Chú thứ lỗi cho con.
Chú vội ra đi biệt cõi trần!
Nhẹ đường siêu thoát chốn thanh vân.
Họ hàng thương tiếc người nhân hậu,
Con cháu buồn đau đấng kiệm cần!
Thím ở Dương gian sầu lẽ bóng
Chú về Tiên cảnh tủi cô thân!
“Tử qui, sinh ký” âu đành vậy
Cảm khái ai thi dệt mấy vần.
Cháu Trần Hữu Truyện
SẦU CỔ THÁP
Kỷ niệm chuyến về Thanh Minh ghé thăm Cổ Tháp
Cổ Tháp yên nằm thung lũng sâu
Nghe sầu vong quốc khó nguôi sầu!
Hồn theo năm tháng chìm quên lãng,
Cảnh trãi thời gian chịu dãi dầu.
Tháp vẫn nguyên hình từ vạn cổ
Người càng khuất dạng mãi muôn sau!
Còn ai hậu duệ thời vang bóng
Nhìn bể dâu mà trách bể dâu!
HẸN VỀ QUÊ NGOẠI
Hẹn về quê ngoại Bắc Thu giang
Viếng mộ người thân, dạo xóm làng
Đón tết Nguyên tiêu trời Phố Hội
Nghe hồn Chiêm quốc tháp Bàng An
Trông mây phủ trắng non Hòn Kẽm
Ngắm nước tuôn xanh đập Thạch Bàn
Qua bến sông xưa đò gác mái
Tìm ai ngày ấy đã sang ngang!
CHỜ THẤT TỊCH
Ngăn đường qua lại dãi Ngân giang
Tình Chức duyên Ngưu bị lỡ làng
Lơ dệt cửi trời đày Chức Nữ
Bỏ chăn trâu đất phạt Ngưu Lang
Khơi dòng bể khổ hoen Tiên Cảnh
Khuấy nước sông mê ố Niết Bàn
Ngưu, Chức muốn gần chờ Thất tịch
Sớm nhờ Ô Thước bắc cầu sang !
QUA ĐÈO LE
Đứng giữa đỉnh đèo bát ngát trông
Tứ bề Nam, Bắc với Tây – Đông
Thượng nguồn quanh quất cây um núi
Hạ vực bao la lúa mượt đồng
Cát bãi Xuân Hòa màu trắng xóa
Nước sông Hòn Kẽm sắc xanh trong
Đèo Le chắn lối về thăm ngoại
Xa mặt nào ai nỡ cách lòng!
SINH DƯỠNG ĐẠO ĐỒNG
Kính cáo:Hương hồn Cha Mẹ Hương hồn Dượng Cô Nguyên
Hương hồn Bà con, cô Bác cùng bạn bè, anh em
nhất là Chú Phú, Chú Lộc đã giúp đỡ và động viên cho gia đình tôi.
Sai lầm nên chịu cảnh sa cơ!
May được người thương sống đến giờ.
Lớn cậy cơm Cha và sữa Mẹ
Sướng nhờ của Dượng với tiền Cô
Bà con nghĩa trọng dường non Thái
Bè bạn ơn sâu tựa biển Hồ
Sinh dưỡng đạo đồng con khắc cốt
Chưa đến muôn một dạ như tơ!
ĐỘC ẨM CHUNG SẦU
Tiếng kêu Thục Đế vọng đêm dài
Xót kẻ cô phòng tưởng đến ai
Dưới ánh trăng mờ mơ bóng bạn
Bên dòng thơ nhạt đẩm khăn tay
Niềm đau gởi kẻ dày sương gió
Nỗi nhớ trao ai lụn tháng ngày
Trằn trọc canh trường ôm gối lẽ
Chung sầu mình uống một mình say!
ÁN LỆ CHI VIÊN
Kính cáo lỗi Cụ Ức Trai Nguyễn Trải
Cuộc đời Cụ NGUYỄN lắm truân chuyên
Giúp nước phò vua giữ trọn nguyền
Thi tập Ức Trai người soạn thảo
Bình Ngô Đại Cáo tiếng lưu truyền
Thái Tôn đột tử đầy nghi vấn
Thị Lộ vô can vướng lụy phiền
Sàm tấu nịnh thần sao khỏi tội
Oan người bởi “Án Lệ Chi Viên”!!!
VỊNH CON NỘM
Sừng sững ngày đêm giữ của người
Làm thân con nộm đứng trơi ngươi
Đêm ngày mình mặc manh đồ rách
Mưa nắng đầu che chiếc nón cời
Thua được mấy ai hoài sức giữ
Mất còn bao kẻ thưởng công trơi
Hết mùa xác vất vào bờ rậm
Chanh hết nước rồi vỏ bỏ thôi!
PHỐ ĐÊM
Ngồi ngắm đêm về phố Hội An
Đèn hoa mờ ảo đỏ xanh vàng
Lung linh sóng nước ngờ Long động
Lấp lánh từng không ngỡ Quãng Hàn
Mái ngói chùa Cầu sương sớm đọng
Lư hương ông Bổn khói khuya tan
Muốn về Hải phố tìm dư ảnh
Đò bến sông Hoài đợi chuyến sang !
HIẾU TÌNH VẪN GIỮ
Kính tặng Anh Chị Ba
Em dẫn thê nhi tìm đất mới
Anh dìu phụ tử trú trời riêng
Rời quê em mãi thương nguồn cội
Xa xứ anh từng vọng Tổ Tiên
Hiếu kính mẹ cha nêu dạ thảo
Khoan dung con cháu tỏ tâm hiền
Anh Âu, Em Á xa vời vợi
Chữ Hiếu, chữ Tình vẫn giữ nguyên!
KIẾP VIỄN TRÌNH
Lạy tạ đất trời xin phù hộ
Chín nhánh sông RỒNG tiếng địa linh
Phương Nam chất chứa lắm ân tình!
Cá tìm bến lạ bơi sông rộng,
Chim chọn quê xa đậu đất lành.
Bạn mến cưu mang bày kế sống,
Người thương bảo bọc tạo mưu sinh.
Từ đi lập nghiệp nên cơ nghiệp,
Dù phải bôn ba kiếp viễn trình!
NHỚ HỘI AN
Hội An hình bóng mãi in sâu
Tận đáy lòng ta tự buổi đầu!
Hạ đến lao xao bờ Cửa Đại
Thu sang ảm đạm cảnh Chùa Cầu
Bến đò Bàn Thạch thuyền qua muộn
Chợ cá Bạch Đằng rỗi đổ mau
Tự thuở can qua dày Phố Cổ
Bạn bè tản mác bặt tin nhau!!!
T.H.T









Ghé thăm hôm nay : 65
Tháng này : 40645
Năm này : 64865
Tổng lượt truy cập : 64865
Số người đang online : 2