Chùm thơ thiền của Toàn Nhât quang Đài

 

  Chùm thơ Thiền – Toàn Nhật Quang Đài

*

Mách ai nhớ chúa với ơn thầy

Cha mẹ sinh thành nghĩa trọng thay

 Biển cạn non mòn chưa đủ trả

Sá cho phong vũ tấm thân này

**

Gánh dương Phật pháp ví rồng voi

Đạo vị người xưa rất mặn mòi

Tám tiết không xong thành thị nhộn

Tư mùa hằng ẩn suối cây còi

Muôn năm ghi tạc đời còn nghĩ

Ngàn thuở bia truyền tiết hãy roi

Nay kẻ tu hành sao đặng vậy

Đường đời sánh báu mấy muôn thoi

***

Chí nhân thị hiện, tất vụ tế sinh,

 vô hạnh bất cụ, vô sự bất tu,

phi duy định tuệ chi lực, diệc hữu

tán dương chi công, thả kính nhậm chi

****

Ân oán sạch không, tánh kệch thô

Mắc đâu còn nữa, nổi giây dưa

Nhân là cội đạo, lòng hằng giữ

Đức thiệt nguồn thanh, tánh nết ưa

 Nhân quả chẳng sai, ai xét nghĩ

Dữ lành đều trả, mấy so lừa

 Hơn thua lý luận không người đạo

 Dần thẳm biển sâu trí Phật xưa.

*****

Giấc xuân mường tượng hãy đương nồng

Há lánh sao cho khỏi bụi hồng

Biển Huệ mênh mang con sóng giỡn

 Non Vu chất ngất ngút mây phong

Đạo xa dễ thấu niềm tâm ấn

Ngày thẳm khôn dò chữ sắc không

 Sợ nỗi lửa hương khi bén cháy

 Lỡ phần lui tới lại than lòng

 ******

Ngày xuân con én thức đương nồng

Chín bước thơm tho giã bụi hồng

Một chỏm mây bay trời dễ hẹp

Mấy con sóng giỡn nước hằng phong

Có không ai nói rằng không có

Không có đã đành ấy có không

Còn sáng hãy gương trăng hãy nguyệt

Trời cao gió thổi, mỏi chi lòng.

*******

Trăng thu hứng mát bóng đêm trời

 Chạnh nhớ quê xưa phút lệ rơi

 Mới biết thân này là hư huyễn

Nghĩ ra thêm lại ngán cho đời.

********

Ta bà tân khổ lại thêm thương

Cảnh vật gian nan khó thỏa lường

Trong đứng ví dầu ai biết đặng

Rõ ràng trước mặt cõi Tây phương.

 

*********

Tây phương vui vẻ cảnh non linh

Những tưởng xa xôi mấy dặm trình

 Lai láng ba ngàn trong thế giới

 Tính ra cũng ở một lòng mình.

**********

Từ bi hai chữ thệ ghi lòng

Đất khách nhà thiền trải thảy xong

Duy nguyện Phật từ ai tiếp thọ

Tây phương Tịnh độ dữ tương phùng.

***********

Lòng mình mừng đặng chữ công phu

Nào sợ mây che lúc mịt mù

Những ước chừng nào thành chính quả

Có ngày tỏ rạng tợ trăng thu.

************

Cho đời mạt pháp có ra chi

Một lúc lao xao đặng mấy thì

Chẳng biết khuyên ai thì đã vậy

Không bằng nguyện giữ chữ từ bi.

************

Đạo ta suy lắm chẳng vừa vừa

Pháp nhược ma cường ít kẻ ưa

Khuya sớm dạy nhau noi phép trước

Tháng ngày răn dạ giữ lời xưa

Tuổi xanh học luật trừ ăn tối

Đầu bạc lo thân giảm ngủ trưa

Dầu phát phước duyên đông bổn đạo

Tiếc công hạnh trước chớ mây mưa.

*************

 

Thấy kinh giáo chép lớp tu xưa

Khổ hạnh cần tinh thiết chẳng vừa

Tùng nấu thay cơm, đèn cậy nguyệt

Cỏ đan làm áo, gió xan mưa

Lạnh lùng đam chịu lâu năm tháng

No đói chi lo bữa sớm trưa

Từ phát quang mình liền chứng quả

Thiên long vệ hộ quỉ thần đưa.

 

***********

Lưới trần kíp dứt chớ dây dưa

Sau mắc oan gia khốn chẳng vừa

Nọ kẻ sa làm loài kiến nhện

Kìa ai phải đọa thú trâu lừa

************

Sờ sờ trước mặt kinh ghi cũ

Nơm nớp trong lòng chuyện báo xưa

Con Phật chẳng nghe lời Phật dạy

Mai sau đọa lạc tội dư thừa.

*************

Dầu ai chẳng tín hãy không chừa

Sau mắc ngục hình dễ chối thưa

Khôn hỏi Diêm La lời quở phạt

Khó từ quỉ sứ phép dao cưa

Ba đường khổ não kinh ghi trước

Bốn thú gian nan Phật nói xưa

Nhân quả phân minh không mấy sái

Trồng dưa sau lại ắt nên dưa..

************

Pháp hiền muôn thuở những đời xưa

Rất đỗi tu hành ắt cũng chừa

Đạo đức hổ mình còn ấm ớ

Luật kinh thẹn tớ hãy bơ vơ

Lồng trần ghê kẻ trong mây ngút

Cửa Phật mấy ta gội móc mưa

Quyết chí giới trai chuyên niệm Phật

Tây phương vui vẻ chẳng vừa vừa.

                                    TN QĐ