Chùm thơ của Bùi Đức Thịnh – Đắc Lắc
KIẾP TU
Trăng thanh gió mát cõi thiên thu
Tiên cảnh bồng lai chẳng hận thù
Cuộc sống nâu sồng, nơi cửa Phật
Đời người chay tịnh, chốn thiền vu
Đánh chuông sám hối, tròn đời nguyện
Gõ mõ thỉnh cầu, trọn kiếp tu
Thanh thản cõi lòng không vướng bận
Lìa xa trần tục cõi phù du.
GIAO TÌNH
Con đò thơ mộng chốn xa khơi
Thiếu nữ mơ màng mắt mỉm cười
Tha thướt môi hồng, mơ bến đợi
Dịu dàng mắt biếc, mộng thuyền trôi
Yến oanh vấn vít, luôn khăng khít
Loan phượng keo sơn, chẳng đổi dời
Xuân đến giao hòa muôn sức sống
Yêu thương dào dạt nghĩa chung đôi.
TÌNH SẮT SON
Hoàng hôn nắng nhạt gió la đà
Chiều tím mây trôi tình thiết tha
Gác tía chim ca, mơ bóng nước
Lầu son bướm lượn, mộng hồn hoa
Yến oanh son sắt, tình chung thủy
Loan phượng nồng nàn, duyên mặn mà
Khát vọng ái ân say nguyệt tỏ
Nguyệt cầm thánh thót khúc hoan ca.
KHÁT VỌNG
Sông tình ngưng chảy dạ bơ vơ
Đêm lạnh giá sương đời dật dờ
Tình hẩm hoa tàn, lòng trắc trở
Duyên ôi lá úa, dạ ngu ngơ
Đông tàn vàng vọt, tình mong nhớ
Xuân thắm xanh tươi, thương đợi chờ
Duyên mãi ngàn đời bao khát vọng
Giao tình đôi lứa mộng trăng thơ.
THỔN THỨC
Đã mấy mùa thu trăng ngẩn ngơ
Sầu vương trên má tình bơ vơ
Buồn duyên cô quạnh, lòng ngơ ngẩn
Tủi phận hẩm hiu, dạ thẫn thờ
Ngán nỗi tình tàn, sao trắc trở
Ngậm ngùi nghĩa úa, chẳng như mơ
Tuyết tan nước cuốn đời phiêu lãng
Thổn thức con tim hồn dật dờ.
DUYÊN LỠ LÀNG
Gió cuốn, mây trôi, sóng bạc đầu
Dòng đời trôi giạt mãi về đâu
Trăng tàn hoa rụng, lòng cay đắng
Nguyệt lặn lá rơi, dạ xót đau
Duyện phận lỡ làng, sầu nhỏ lệ
Tình đời trắc trở, tủi rơi châu
Thôi đành ly biệt buồn vô vọng
Muôn kiếp ly tan vỡ mộng sầu.
HOÀI NIỆM
Lối cũ, vườn xưa chốn hẹn thề
Trăng vàng hiu hắt buồn lê thê
Người xưa không thấy, lòng đau xót
Cảnh cũ còn đây, dạ tái tê
Trách phận hẩm hiu, nơi núi thẳm
Than thân cô quạnh, chốn miền quê
Trăng tàn, lá rụng tình khô héo
Đau xót lương duyên dạ não nề.
PHÒNG KHÔNG
Ở cạnh nhà tôi có một nàng
Má hồng răng trắng hay tình tang
Yến oanh tài tử, dăm chàng tới
Ong bướm giai nhân, mấy kẻ sang
Lận đận đơn côi, đời lẻ bóng
Long đong cô quạnh, kiếp đơn phòng
Hỏi bà nguyệt lão sao duyên héo
Biết đến bao giờ mới có chồng.
TÌNH BÈO BỌT
Người ấy ra đi chẳng trở về
Để sầu nhung nhớ buồn lê thê
Ngày chờ hiu hắt, lòng cô quạnh
Tháng nhớ cô đơn, dạ tái tê
Cũng bởi tan mơ, vầng nguyệt khuyết
Thôi đành vỡ mộng, mảnh trăng thề
Duyên tình bèo bọt theo mây gió
Kỷ niệm chôn vùi dạ não nề.
TÌNH RA ĐI
Xuân tàn héo hắt tình ra đi
Lá úa hoa rơi biết nói gì
Nguyệt lạnh trời thương, lòng tủi hận
Sao mờ đất nhớ, dạ sầu bi
Tình chàng chờ đợi, đau chia cách
Nghĩa thiếp nhớ mong, thương biệt ly
Xa mặt, cách lòng thêm tủi phận
Thôi còn chi nữa mối tình si.
SẦU CHIA XA
Tháng năm mòn mỏi hận duyên ta
Tình đến, tình đi chẳng mặn mà
Loan phượng chia lìa, sầu giã biệt
Uyên ương ly tán, tủi chia xa
Mỏi mòn bốn khắc, hồn cô quạnh
Héo hắt năm canh, bóng nhạt nhòa
Đã mấy mùa đông ôm gối chiếc
Thôi đành vĩnh biệt mộng trăng hoa.
TÌNH SON SẮT
Trăng trong gió mát mộng hiền hòa
Gái sắc trai tài, duyên mặn mà
Loan phượng chung lưng, xây gác tía
Yến oanh đấu cật, dựng lầu hoa
Duyên ưa thắm thiết, mừng đôi lứa
Tình đượm nồng nàn, vui một nhà
Âu yếm yêu thương bao khát vọng
Ngàn năm vang vọng khúc hoan ca.
LƯU LUYẾN
Lấy nhau đã được mấy năm rồi
Nghĩa thiếp, tình chàng chẳng đổi dời
Son sắt mặn nồng, duyên ước hẹn
Keo sơn thắm thiết, tình đầy vơi
Mặn mà âu yếm, bao lưu luyến
Say đắm yêu thương, những ngọt bùi
Quấn quýt bên nhau mai với trúc
Tình đời tuôn chảy những buồn vui.
TÌNH SI
Vườn hồng, lầu thúy mối tình si
Loan phượng nồng nàn biết nói gì
Người ngọc yêu kiều, tình thắm thiết
Nàng thơ mơn mởn, duyên đương thì
Đài trang hoa nở, thương dương lặn
Gác tía bướm vờn, nhớ nguyệt đi
Tình ái sắt son, say khát vọng
Mơ màng mắt biếc đẹp làn mi.
TÌNH VƠI ĐẦY
Bao phen mơ mộng tỉnh mê say
Nguyệt khuyết hoa tàn với tháng ngày
Duyên phận nổi chìm, cùng sóng nước
Tình đời trôi giạt, theo làn mây
Ngậm ngùi giã biệt, lòng đau đớn
Ngao ngán chia lìa, dạ xót thay
Ngán nỗi sầu tuôn theo sóng nước
Mịt mù bể ái tình vơi đầy.
HOAN CA
Tiếng lòng tha thiết tình bao la
Mộng ước tơ duyên thắm mặn mà
Người ngọc mơ màng, say bóng nguyệt
Nàng xuân mơn mởn, đắm hồn hoa
Môi hồng rạng rỡ, thương say đắm
Mắt biếc nồng nàn, yêu thiết tha
Khúc nhạc reo vui say nhịp sống
Tâm hồn dào dạt tiếng hoan ca.
MỘNG TRĂNG HOA
Sầu tuôn lai láng tháng ngày qua
Đau xót lương duyên chẳng mặn mà
Bể ái đầy vơi, đời bão tố
Sông tình khô cạn, kiếp phong ba
Người đi biên ải, lòng đau đớn
Kẻ ở quê nhà, dạ xót xa
Thổn thức năm canh bao tiếc nhớ
Thôi đành vĩnh biệt mộng trăng hoa.
XUÂN YÊU THƯƠNG
Xuân đến nồng nàn yêu thiết tha
Trăm hoa đua nở liễu la đà
Môi hồng e ấp, tình đằm thắm
Mắt biếc mơ màng, duyên mặn mà
Người ngọc yêu kiều, mơ gác tía
Nàng xuân yểu điệu, mộng lầu hoa
Nắng vàng lả lướt theo làn gió
Trời đất giao hòa muôn tiếng ca.
THỦY CHUNG
Bóng hồng tha thướt đẹp làn môi
Tình đến xuân nồng mắt mỉm cười
Nữ tú yêu kiều, duyên kết bạn
Nam thanh tuấn kiệt, tình chung đôi
Thuyền trôi nguyệt tỏ, mơ con nước
Bến đợi trăng lên, mộng biển khơi
Dào dạt sóng trào bao ước hẹn
Ngàn năm son sắt mộng êm trôi.
CHIA LÌA
Gió cuốn mây trôi vỡ mộng đời
Tháng năm mòn mỏi sầu chia phôi
Chia ly mong nhớ, người ngao ngán
Giã biệt đợi chờ, kẻ ngậm ngùi
Cũng bởi duyên ôi, sầu trắc trở
Thôi đành tình hẩm, buồn chơi vơi
Xa lòng cách mặt bao nhung nhớ
Bể ái vơi đầy hận nổi trôi.
VĨNH BIỆT
Xuân đã phai tàn bạc mái đầu
Nghìn trùng cách trở biết về đâu
Đau lòng vỡ mộng, sầu sông cạn
Xót ruột tan mơ, hận bể sâu
Cách trở sông ngăn, duyên chảy mãi
Chia lìa núi chắn, tình trôi mau
Hoa tàn lá rụng đời phiêu lãng
Ngậm tủi nuốt hờn vĩnh biệt nhau.
BÈO GIẠT MÂY TRÔI
Sông tình ngưng chảy hồn chơi vơi
Tưởng nhớ cố nhân luống ngậm ngùi
Dạ héo hoa tàn, sầu giã biệt
Lòng đau lá rụng, hận chia phôi
Than thân lận đận, tình chìm đắm
Trách phận long đong, nghĩa nổi trôi
Bèo giạt sóng trào tan vỡ mộng
Thu đi hiu hắt lá vàng rơi.
TÌNH BAO LA
Dưới hoa thỏ thẻ tiếng oanh ca
Làn gió xuân tình duyên mặn mà
Rặng liễu thướt tha, hình yểu điệu
Hàng tùng kiều diễm, bóng la đà
Dáng kiều thiếu nữ, duyên nồng thắm
Vóc liễu hồng quần, tình thiết tha
Mắt biếc mơ màng bao ước hẹn
Ngàn năm son sắt mộng trăng hoa.
TÌNH TRÔI GIẠT
Đêm đông lạnh lẽo giọt mưa sa
Ngao ngán xuân đi chẳng mặn mà
Lá rụng xác xơ, duyên lỡ dở
Hoa tàn héo hắt, tình chia xa
Đau lòng chua xót, châu hoen mắt
Xót dạ đắng cay, lệ nhạt nhòa
Phận bạc nổi chìm theo sóng nước
Thu tàn lá rụng bóng chiều tà.
TÌNH LY BIỆT
Xuân đã ra đi chẳng trở về
Sông tình ngưng chảy buồn lê thê
Mây trôi nước cuốn, đời phiêu lãng
Bèo giạt sóng trào, kiếp não nề
Muôn dặm xa xôi, miền sóng nước
Nghìn trùng cách trở, chốn xa quê
Thôi đành ly biệt tình trăng gió
Tàn tạ hoa rơi vỡ mộng thề.
TÌNH MẶN MÀ
Hẹn biển thề non đôi lứa ta
Tình yêu son sắt chẳng phai nhòa
Phong ba sấm động, không lay chuyển
Bão táp mưa sa, quyết vượt qua
Chung thuỷ đồng lòng, xây gác tía
Keo sơn gắn bó, dựng lầu hoa
Cho dù ghềnh thác bao gian khó
Duyên thắm trời xe mãi mặn mà.
XUÂN ÚA MÀU
Xuân đã phai tàn úa sắc màu
Tháng ngày trôi giạt biết về đâu
Tình ôi trắc trở, buồn rơi lệ
Duyên hẩm lỡ làng, tủi ngậm sầu
Chao đảo thuyền tình, đời lận đận
Ngả nghiêng sóng nước, kiếp cơ cầu
Thôi đành vỡ mộng duyên bèo bọt
Cát bụi dặm trường cuộc bể dâu.
KIẾP LẠNH LÙNG
Em ngồi vời vợi mắt xa trông
Thánh thót mưa rơi dạ não nùng
Ngao ngán duyên hờn, tình lỡ dở
Ngậm ngùi phận tủi, nghĩa đèo bòng
Thuyền trôi hờ hững, đời sương gió
Bến đợi cô liêu, kiếp lạnh lùng
Gió cuốn mây bay không khát vọng
Dòng thương trôi giạt chốn mông lung.
LƯU LẠC
Cánh buồm thấp thoáng chân trời xa
Hải đảo trùng khơi nắng nhạt nhòa
Trông ngóng tình xưa, lòng trống vắng
Đợi chờ duyên cũ, dạ phôi pha
Thu đi héo hắt, sầu tàn lá
Đông đến lạnh lùng, tủi héo hoa
Ngán nỗi buồn tình bao trắc trở
Ngậm ngùi ly biệt bóng trăng tà.
BĐT- Dắc Lắc












Ghé thăm hôm nay : 345
Tháng này : 15828
Năm này : 41012
Tổng lượt truy cập : 403588
Số người đang online : 12