THÔNG BÁO

Nam moi.1.jpgNăm 2019 đã khép lại , Năm 2020 mở ra một miền đất mới cho Tổ quốc nở hoa. Hai thập niên của đầu thế kỷ XXI đã để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp về sự khởi sắc của đất nước.Đảng ta, nhân dân ta đang tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam. 

Lê Hữu Trác - Thầy thuốc ưu tú - Nhà thơ
30-12-2019

1321.jpgXin được giới thiệu 

Lê Hữu Trác 黎有晫 (1721-1791) hiệu Hải thượng lãn ông, một nho gia và danh y Việt Nam vào cuối đời Hậu Lê. Ông sinh năm 1721, người xã Liêu xá, huyện Đường Hào, trấn Hải Dương (nay thuộc phủ Yên Mỹ, tỉnh Hưng Yên). Ông thuộc dòng dõi một gia đình có nhiều đời đại đăng khoa. Cha và chú đều đỗ tiến sĩ và làm quan đến đại thần. Lúc còn trẻ, ông đã nổi tiếng hay chữ. Đến năm 20 tuổi, gặp buổi nhiễu nhương, chúa Trịnh Giang độc đoán, giặc giã nổi lên khắp nơi, ông quyết định xếp bút nghiên theo việc đao cung. Đang ở trong quân ngũ, ông phải về quê ngoại là huyện Hương Sơn (thuộc tỉnh Hà Tĩnh bây giờ) để thay người anh thứ năm phụng dưỡng mẹ già. Tại Hương Sơn, ông mắc phải một chứng bệnh dai dẳng, may nhờ một y sĩ họ Trần cứu chữa. Từ đó, ông quyết định rời bỏ quan lộ, dốc lòng nghiên cứu y học, … 

            Cuối thế kỷ mười tám , Hải Thượng phải tuân lệnh Quận Huy ra Thăng Long chữa bệnh cho con trai Đặng Thị Huệ . Nhân chuyến này, sau 40 năm, Lãn Ông gặp lại người vợ chưa cưới (nay là một ni sư).Cảnh cũ người xưa,thề nguyền gia biến, lưu lạc cách xa, tuổi già sức yếu,buồn vui tan hợp, ân hận muộn màng...Người ghi lại  một bài thơ Đường luật (trích từ Thượng Kinh ký sự). Xin được giới thiệu

 

 

Ng c nhân 

·             








                       黎有晫

 



NGỘ CỐ NHÂN


Vô tâm sự xuất ngộ nhân đa,
Kim nhật tương khan khổ tự ta.
Nhất tiếu tình đa lưu lãnh lệ,
Song mâu xuân tận hiện hình hoa.
Thử sinh nguyện tác càn huynh muội,
Tái thế ưng đồ tốn thất gia.
Ngã bất phụ nhân, nhân phụ ngã,
Túng nhiên như thử nại chi hà?

Dch nghĩa

Vì vô tâm thành chuyện làm nhầm lỡ cho người,
Ngày nay nhìn nhau đắng cay than thở.
Một nụ cười bao tình cảm, lệ tuôn chảy,
Hai tròng mắt đã hết xuân bỗng hiện hình hoa.
Kiếp này nguyện làm anh em kết nghĩa,
Kiếp sau xin sẽ thành vợ chồng.
Ta không phụ người mà người phụ ta,
Nếu phỏng như thế thì làm thế nào đây?

 

 NGƯỜI ƠI THỨ LỖI

Không muốn thế này chuốc lỗi lầm,

Bữa ni găp lại thật thương tâm.

Tình dày hai chữ hoen dòng lệ

Xuân hết đôi tròng hiện bóng râm.

Huynh muội kiếp này lòng nguyện ước

Phu thê tái thế chữ tri âm.

Trung trinh chung thủy tình cam phụ

Đành biết làm sao tự nhủ thầm.

        Thái Doãn Mại,Hà Nội ,Sưu tâm và dịch thơ

 

 

 

Tác giả BBT