THÔNG BÁO

Choa nam moi.jpg    Năm cũ đã qua, năm mới - 2018 lại tới, những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta. theo thời gian lùi dần về quá khứ

Đảng ta , nhân dân ta đang tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn    

     Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam. Trung tâm NC BT và phát huy văn hóa dân tộc cũng như Hội thơ Đường luật Việt Nam năm qua có nhiều hoạt động rất tích cực ....

 

THƠ CHÀO MỪNG 43 NĂM NGÀY THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC 30/4/1975 - 30/4/2018
13-04-2018
Giai Phong.jpgXin được giới thiệu

THƠ CHÀO MỪNG 43 NĂM NGÀY THỐNG NHẤT

ĐẤT NƯỚC 30/4/1975 - 30/4/2018

Trong không khí hào hùng của dân tộc chuẩn bị đón chào kỉ niệm 43 năm ngày thống nhất đất nước, Chi hội thơ Đường luật Online Phong Nhân Hội xin ra mắt bạn đọc một chùm thơ chào mừng.

 

PHẦN I: CHÙM THƠ CỦA CHỊ HỘI ĐƯỜNG LUẬT

 ONLINE PHONG NHÂN HỘI

         

BẾN HẢI MỘT DÒNG


Bến Hải từ đây chảy một dòng
Câu hò vẳng vọng thắm triền sông
Trời cao gió vẫy cờ tung đỏ
Nón rợp thuyền sang nắng ửng hồng
Thấm lệ cha cười tan nỗi nhớ
Nghiêng người mẹ khóc thỏa niềm mong
Đôi bờ nối nhịp tàn chinh chiến
Hạnh phúc đoàn viên lửa ấm nồng
                              Thu Phong


NON SÔNG THỐNG NHẤT


Gió lộng cờ hoa rợp góc trời
Tưng bừng Tổ quốc mến yêu ơi
Trăm đường nhộn nhịp khai nguồn sáng
Vạn nẻo xôn xao đón ánh ngời
Nhớ lại bao ngày sông xẻ nửa
Thương về những đận núi lìa đôi
Từ khi đất mẹ cùng chung mối
Rộn bản tình ca ấm cuộc đời.
                             Thanhhuong Le


MÁU VÀ HOA


Tưng bừng tiếng pháo rộn lời ca
Một dải thênh thang gấm vóc nhà
Thịt đứt xương tan rùng rợn trải
Bom cày đạn xới ngặt nghèo qua
Ngăn thù những lúc tim còn đậm
Giữ nước bao phen dạ chửa nhòa
Bốn biển năm châu lừng xứ Việt
Con đường độc lập máu và hoa!
                          Nguyen Thi Minh


ANH GIẢI PHÓNG QUÂN


Nhớ mãi anh hùng giải phóng quân
Trường Sơn xẻ dọc để thêm gần 
Băng lên đạn nổ lời thơ vọng 
Vượt khỏi sông trào tiếng sáo ngân 
Những tháng luồn rừng luôn nhẫn nại
Từng hôm khoét núi vẫn chuyên cần 
Quên mình giữ nước xua tan địch 
Quyết tử lòng thề trọn với dân
                           Trần Thị Phượng

NGẬP BÓNG CỜ BAY


Ngập bóng cờ bay đỏ khắp trời
Trong ngày giải phóng rộn ràng nơi
Chung tay Đất Bắc hòa ngàn điệu
Hợp sức Miền Nam trải vạn lời
Tiếng quyết cha gìn Dân vẫn gợi
Danh lừng bác tạo Đảng còn khơi
Dâng hoa kính gửi người nằm xuống
Giữ lấy vinh quang tặng nghĩa đời.
                                     Liên Hoa


NIỀM VUI THỐNG NHẤT


Thắm rực cờ sao giữa phố phường
Vui ngày chiến thắng đẹp quê hương
Người nam mãi khắc tâm hùng mãnh
Kẻ bắc hoài in dạ quật cường
Nối vẹn đôi bờ dù đổ máu
Gom tròn một cõi dẫu tan xương
Ngàn năm vẫn nhớ công lừng lẫy
Nhạc khúc hòa reo khắp nẻo đường
                                  Nhật Lệ

THỐNG NHẤT


Thống nhất non sông trọn một nhà
Vui mừng, phấn khởi khắp gần xa
Kia nơi nghĩa Đảng còn tha thiết
Đó chốn tình dân vẫn mặn mà 
Bắc trải đồng xanh lưu sức mẹ
Nam viền rạch đỏ tạc công cha
Nhiều năm cách trở giờ sum họp
Nước mắt hòa chan trẻ lẫn già .
                                 Luân Bùi


SÀI GÒN HÔM NAY


Bốn chục năm qua đã khác rồi 
Đô thành lộng lẫy khắp muôn nơi
In hình dưới nắng nhà cao đẹp
Ẩn bóng trong sương phố rạng ngời
Sáng sủa Nhà Rồng đông kẻ vãng 
Tưng bừng Độc Lập (•) lắm người chơi 
Mừng ngày thống nhất chim câu rợp 
Lấp lánh cờ hoa thật tuyệt vời.
                     Hoàng Châu Cách Cách


ĐẠI THẮNG


Đại thắng Sài thành rợp sắc hoa
Trời Nam Dải Bắc hiệp chung nhà
Ngăn sông cách khoảng giờ liền nối
Rẽ nước chia dòng phút đã qua
Nhạc khởi tưng bừng vang phố thị 
Loa ngân rộn rã vọng sơn hà 
Mừng công của đảng nhờ ơn BÁC
Thống nhất hai miền lãnh thổ ta.
                                        Lê Bảo
KHẢI HOÀN CA


Một dải yên bình tựa gấm hoa
Cờ sao phấp phới đẹp quê nhà
Tưng bừng khắp nẻo câu giòn giã
Rạng rỡ muôn vùng điệu thiết tha
Việt Quốc anh hùng ngân vũ trụ
Nam Thiên dũng mãnh cuộn sơn hà
Mừng reo hạnh phúc ngày chung cội
Sử sách lưu truyền vọng mãi xa ..!
                                     Kiên Phạm


NGÀY GIẢI PHÓNG 30/4


SÀI GÒN giải phóng tỏa vang xa
Dải Bắc Trung Nam hợp một nhà 
Dẹp bỏ quân thù trao khúc nhạc 
Xua tàn nỗi hận gửi bài ca.
                                 Ngân Kim


BA MƯƠI THÁNG TƯ


Lễ Hội xuân này rộn tiếng ca
Ngày vui thống nhất thỏa muôn nhà
Cùng xem bốn cõi khoe ngàn vẻ
Góp lại ba miền ngắm vạn hoa
                          Hoàng Minh Tiến



PHẦN II: CHÙM THƠ CỦA MỘT HỘI VIÊN CHI HỘI

 

          Liên Hoa sống ở Thành phố Hồ Chí Minh, là hội viên tích cực của Chi hội thơ Đường luật On line Phong Nhân Hội. Những bài thơ của thi nữ thể hiện sâu sắc tình yêu quê hương, đất nước và con người. Sau đây xin giới thiệu với bạn đọc một chùm thơ của Liên Hoa

 

 

XUÂN VỀ BẢN THƯỢNG


Phảng phất mây vờn gió lạnh trôi
Nhành hoa trắng nở ngát bên đồi
Mơ màng cánh vẫy trông nào dứt
Lãng đãng hương tràn nhớ chẳng thôi
Thắm những triền non đào ướm nụ
Ngời bao dãy ruộng lúa đơm chồi
Xuân về bản thượng lưu hồn khách
Thỏa giấc phiêu bồng gợi nét môi.


KHÚC GIAO MÙA


Đợi phút giao thừa ngập tiếng ca
Bày mâm ngũ quả đón ông bà
Tưng bừng khắp ngả lân chào múa
Rộn rã ngang hè én lượn qua
Chậu cúc đầy bông giăng ngạch cửa
Nhành mai trĩu nụ khảm hiên nhà
Vui cùng pháo nổ vang đầu xóm
Hạnh phúc xuân ngời dạ thiết tha.

 

NGƯỜI SAO BỘI ƯỚC ?


Tưng bừng trước cửa trình mâm lễ
Rộn rã đầu nhà dựng cổng bông
Lối cũ dừng chân tim gãy nhịp
Đường xưa trở bước lệ sa dòng
Hờn duyên một sáng vừa đơm nở
Tủi phận muôn chiều vẫn đợi trông
Buổi nọ thường mơ xuân hợp nghĩa
Mà nay đổi dạ bẻ câu đồng.


TIẾNG SÁO TRƯƠNG CHI


Tiếng sáo ai hoài dạ mãi vương
Ngàn đêm vẳng lại chốn cung hường
Âm thầm gác ngọc mong người nhớ
Khắc khoải lầu đài đợi kẻ thương
Hoá chén tiêu hồn duyên tuyệt đoạn
Dìm thân rã phách nghĩa lưu trường
Tình đau trọn kiếp sầu hoang mộ
Nỡ để chia lìa hỡi ... Mị Nương.


VÀO ĐÔNG


Ngọn bấc nay về quyện cải êm
Mùa đông khẽ chớm nụ lan mềm
Thầm mong liễu biếc vươn chồi nẩy
Lặng ngắm sen hồng ướm nhuỵ thêm
Sáng rọi hàng dừa ngang trước cổng
Chiều nghiêng lũy trúc dọc bên thềm
Ngoài sân nguyệt quế hương vừa thoảng
Rủ dáng hoa quỳnh đợi cảnh đêm.
TÌNH ĐÔNG


Nơi này buốt giá cảnh vào đông
Lãng đãng sương giăng khuyết bụi hồng
Những mảng lau xanh vờn dưới suối
Từng đàn nhạn trắng lượn trên không
Mong ngàn tiếng đợi hoài vương ấm
Ước vạn lời thương mãi quyện nồng
Đã hẹn xuân sang mùa cúc nở
Thì sầu có nhuộm nén bên trong.


THEO DẤU EM QUA


Vì em phận nhỏ chẳng nơi về
Khốn khổ sinh thời cách biệt quê
Cất giọng từng đêm trùm bão đến
Ghìm chân những buổi phủ mưa kề
Vai gầy bám níu mâm xoài kẹo
Áo mỏng ôm dìu thúng đậu lê
Mãi tận khuya trời khơi rệu rã
Làm sao được ấm tựa bên lề.


VẪN TIN


Đã ngỏ yêu rồi phải vậy không ?
Thì xin chẳng để sắc phai hồng
Thu vào khẽ gửi tình êm ngọt
Hạ mãn thầm trao nghĩa ấm nồng
Bởi ước mưa về không gói nguyệt
Nên nguyền tuyết phủ chớ dời đông
Nào hay những bận mây tầm núi
Khỏa mảng sương tan thấy ánh vồng.


ĐIỆP KHÚC ĐÊM TRĂNG


Trỗi điệu cung buồn dưới ánh trăng
Thềm hoang ẩn hiện tiếng tơ giằng
Lùa hương má tựa thêu tình rũ
Góp sắc vai kề khảm mộng giăng
Bóng lẻ hoài mơ ngày gặp cuội
Phòng đơn vẫn đợi lúc thăm hằng
So dây lướt nhịp vùi niềm nhớ
Vẳng lại âm hờn quyện giá băng.


MẬT NGỮ VÔ ƯU


Ngắm cánh vô ưu tỏ mọi đường
Gieo ngàn hạt giống hạnh mười phương
Tâm hoà bởi giữ lòng cao trọng
Trí toại vì đem nghĩa rộng nhường
Kết lối yêu thương dìu trẻ tựa
Khai từ cảm mến dẫn già nương
Mai này thác đổ nào đâu tiếc
kiếp ở dương gian cảnh mộng thường.


NHẠT ÁNH TRĂNG XƯA


Trăng tàn nữa mảnh lịm dòng thơ
Đã biết người đi vẫn muốn chờ
Lối phủ rêu xanh ngàn tủi đợi
Mây vờn tuyết trắng vạn sầu ngơ
Vì ai nghĩa đoạn vương hồn xót
Bởi bậu tình chia nuốt dạ khờ
Thoảng thấy trần gian câu lạc lõng
Tìm vần ghép chữ nỗi bơ vơ.


TUYẾT PHỦ TRỜI ĐÔNG


Đây thềm ước hẹn cảnh trời đông
Tuyết phủ leo cây buốt nhụy hồng
Lặng lẽ mây đan vòm thiếp nhớ
Ầm thầm gió quyện cõi chàng trông
Hồn mai nhợt nhạt vương tình đắng
Dáng ngọc liêu xiêu ấp nghĩa nồng
Để thẫn thờ lay vầng nguyệt rũ
Dìm ngàn tiếng đợi chốn hư không.


MƯA


Mưa về tưới khắp cả đồng xanh
Mưa trải nương ngô đẫm lá cành
Mưa vẫn ươm chồi từng luống cải
Mưa hoài bủa gốc những vườn chanh
Mưa dìm cực khổ làm tươi ruộng
Mưa xuống bình yên quyện thắm gành
Mưa tặng phù sa rừng ngát bát
Mưa là suối ngọt giữ đời thanh.

NẮNG


Nắng đổ hoàng hôn dãy lụa bồng
Nắng vàng gợn ánh trải trên sông
Nắng êm suối chảy ru nhành liễu

Nắng nhạt mây bay phủ đóa hồng
Nắng giữ khung trời khi chớm hạ
Nắng cài đỉnh núi lúc tàn đông
Nắng chiều bóng ngã hàng cây tản
Nắng tắt sương lan cả ruộng đồng.

 

MỘT GÓC TRỜI QUÊ


Mây về kéo hạt đổ thành mưa
Liếp đậu thêm xanh nắng trải vừa
Nở trắng hoa thơm đầy khoảng rộng
Ươm vàng trái đẹp nặng giàn thưa
Chim kêu tíu tít bên hàng nhãn
Dế gọi râm ran cạnh khóm dừa
Quyện khúc âm vang hòa sắc toả
Thương hoài cảnh vật nhớ chiều xưa.


KÝ ỨC TRONG TÔI


Đìu hiu ngõ trước không câu khẽ
Quạnh quẽ nhà sau chẳng điệu ngời
Thuở ấy người đi sương sớm đọng
Hôm này kẻ lại nắng chiều rơi
Hoài thương chốn cũ âm thầm bước
Mãi nhớ quê xưa lặng lẽ rời
Ký ức ngày thơ ghi cõi dạ
Theo mùa dẫu biệt vẫn chưa vơi.


TỪ NAY


Từ nay gói lại mảnh trăng sầu
Kết vẹn ân nồng phúc được lâu
Chốn nọ bao người luôn vạn tấu
Ngoài kia mấy bạn vẫn trăm cầu
Vì yêu buổi đến khơi tràn dậu
Bởi luyến mai về phủ ngập ngâu
Liễu biếc vươn cành thương phận nẫu
Ngàn năm thắm mãi mộng duyên đầu.


MỘNG ƯỚC
Mơ trời rợp sắc trải đầy hoa
Pháo nổ mừng vui chén rượu ngà
Thiếp đợi xây nồng ngày hạ đến
Chàng về sưởi ấm lúc thu qua
Gìn nguyên hẹn cũ đây nào nhạt
Giữ trọn thề xưa đó chớ nhoà
Sớm nắng chiều mưa duyên vẫn đẹp
Dâng tràn hạnh phúc mối tình ta.


ĐÊM HẠ

 

Mấy buổi ai về qua ngõ hạ
Khơi bừng sắc ngọc vương tầm lá
Đầu làng nhộn nhịp tiếng giao ca
Cuối nẻo râm ran lời đối họa
Khỏa bóng cành xoan lợp mấy nhà
Đùa làn ánh nguyệt gieo muôn ngả
Quê mình đượm nghĩa hẹn nào xa
Giữ ấm hương trà chân khách lạ.


TRĂNG


Trăng nào hiểu được cõi lòng ta
Trăng vẫn ngàn năm phủ bóng ngà
Trăng vỡ tình sâu hờn dáng điệp
Trăng vùi nghĩa nặng oán nhành đa
Trăng buồn thuở nọ luôn hờ hững
Trăng nhạt ngày nay chẳng đậm đà
Trăng bỏ thềm xưa sầu lặng lẽ
Trăng thề buổi ấy đã rời xa.


NỢ


Nợ trái tim yêu thuở biết chờ
Nợ người một phút vẫn làm ngơ
Nợ thêm tiếng hẹn bên đồng rẫy
Nợ góp lời thương chốn giậu bờ
Nợ khoảng thời gian soi buổi dại
Nợ vùng ký ức dậy ngày thơ
Nợ mang suốt kiếp chi ngần ngại
Nợ giết hồn đau đến mãi khờ.

                                  Liên Hoa

               Biên tập Lê Thanh Hưởng

Tác giả BBT