THÔNG BÁO

Choa nam moi.jpg    Năm cũ đã qua, năm mới - 2018 lại tới, những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta. theo thời gian lùi dần về quá khứ

Đảng ta , nhân dân ta đang tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn    

     Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam. Trung tâm NC BT và phát huy văn hóa dân tộc cũng như Hội thơ Đường luật Việt Nam năm qua có nhiều hoạt động rất tích cực ....

 

Chùm thơ của Nguyễn Thị Minh và của Chi hội BR Vũng Tàu
05-03-2018
Ngay xuan.jpgXin được giới thiệu

Chị Nguyễn Thị Minh Quê ở Hải Phòng, hiện đang sống tại Thành phố Hồ Chí Minh. Chị là kỹ sư cơ khí sau nghỉ hưu mới vui thơ phú. Chị là thành viên tích cực, đồng thời cũng là phó Chủ nhiệm Chi hội thơ Đường luật online Phong Nhân Hội. Xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của chị.

 

 XUÂN VỀ


Xuân về giá buốt nhạt rồi tan
Bướm rủ tìm hoa lượn cả đàn
Nọ thấy bên đường tươi tắn huệ
Đây nhìn trước ngõ mượt mà lan
Vườn hồng đỏ rực bông đơm lắm
Rẫy bí xanh um ngọn mọc tràn
Sức sống bừng lên nghe thật lạ
Chan hòa nắng trải khắp trần gian.

 

TRĂNG


Vạn vạn năm trôi cũng chửa già
Yêu thì gọi Nguyệt mến kêu Nga
Ngày nhìn mảnh dẻ trơn thân lụa
Bữa thấy tròn vo sáng mặt ngà
Lắm rẫy nuôi trâu rồi mướn cuội
Dư vườn khoét giếng đặng trồng đa
Chồng con chẳng bận kiêu sa thế
Để mặc nhân gian ngưỡng mộ à!

 

CONG
(Vịnh cái cây cong)
Xin gì cúi suốt để thành cong
Nịnh bợ hay sao mới uốn vòng
Diễm lệ ngày nao xinh bụng kiến
Yêu kiều thủa nọ thắm lưng ong
Mưa dồn tám hướng thôi đành vẹo
Gió dập mười phương ấy chịu còng
Mặt ngẩng hờn trời thêm trách đất
Như là số kiếp nợ chưa xong!

 

CHỮ ƯỚC THỀ


Tím thẫm trời chiều phủ khắp quê
Người xưa ngóng mãi chửa quay về
Lơ thơ ngọn cỏ vương ngoài bãi
Rã rượi hoa bèo dạt mé đê
Bến hẹn đìu hiu, lòng lạnh giá
Sông chờ quạnh quẽ, dạ buồn tê
Thuyền ai khuất dạng chân mây xám
Bỏ lại bờ đau với ước thề!

 

CHỐN TIÊN BỒNG


Mây lành trắng muốt rải tầng không
Chậm rãi đàn trâu gặm cỏ đồng
Sáo thổi vi vu, diều trước ngõ
Thuyền chờ lặng lẽ, khách bên sông
Bồng bềnh lúa giỡn mơ mùa bội
Lơi lả cò chao gợi giấc nồng
Ngắm cảnh làng quê trào xúc động
Trần gian chẳng khác chốn tiên bồng.

 

TIỄN BIỆT


Tiễn biệt bên trời vạt nắng xiêu
Cầm tay thắm thiết gởi đôi điều
Mai dù lối hẹn giăng vàng lá
Mốt dẫu vườn thề phủ tím rêu
Vẫn dõi chân mây mờ bóng nhạn
Còn trông góc bể vắng tin diều
Tình xưa khắc khoải hoài trong dạ
Ước nguyện tao phùng thoả dấu yêu!

 

BIỆT CỐ NHÂN 


Rải chiếu pha trà ở giữa sân
Đêm thu đối ẩm lúc trăng ngần
Vi vu sáo trúc trời quang thổi
Lả lướt đàn bầu ngõ vắng ngân
Kẻ bảo bài kia hay tại ý
Người khen tứ ấy mượt do vần 
Bên nhau xướng họa tàn canh nhỉ
Thỏa thích mai rồi biệt cố nhân.

 

KHÓ NGỦ


Khó ngủ vì chưng tuổi đã già
Đêm dài tỉnh giấc ngoảnh nhìn ra
Se se gió thổi lùa bên vách
Tý tách mưa rơi nhỏ cạnh nhà
Phía ngõ xôn xao người tới chợ
Đầu đường í ới kẻ lên ca
Nằm thêm cố dỗ tròn cơn mộng
Chợt vẳng vườn sau tiếng gáy gà

 

ẮT TRẺ RA


Ngủ dậy soi mình hét...ối cha
Kìa nom cái mặt khiếp ghê à
Này hương thấy chợt lòng chua chát
Nọ sắc nghe liền dạ xót xa
Chửa đặng tư mùa ô... muốn rũ
Còn vơi nửa quãng ấy... toan già
Từ giờ thỏa thích rong chơi nhỉ
Quẳng hết ưu phiền ắt trẻ ra!

 

THÔI VỀ


Mấy chục năm ròng biệt nẻo xa
Quay lưng bỡ ngỡ nắng chiều tà
Ra đi buổi nọ mai vừa hé
Trở lại hôm rày phượng sắp sa
Cạnh ngõ giàn trầu queo quắt héo
Rìa sân gốc bưởi xác xơ già
Bờ ao thảng thốt soi đầu bạc
Khẽ nhủ thôi về phụng mẹ cha.

 

KHÔNG NỀ


Mưu sinh vất vả cũng không nề
Dẫu phải đành lòng cất bước đi
Kiếm gạo gồng lưng buồn vạn nhẽ
Tìm danh vắt óc khổ trăm bề
Quê cha mỗi bữa còn khao khát
Đất khách từng giờ vẫn mải mê
Hẹn nhé ngày nao đời xán lạn
Vinh hoa thoả nguyện sẽ quay về.

 

QUÊ XA


Vọng phía quê xa nhớ thật nhiều
Mơ về chốn cũ nắng dần xiêu
Vườn xinh khóm trúc đong đưa liễu
Ngõ nhỏ hàng cau lất phất kiều
Ngắm mẹ còng lưng thầm ruột xót
Nom thầy bạc tóc nặng lòng yêu
Mong ngày trở lại thềm xưa ấy
Kẻo nữa rồi mai bóng đổ chiều.

 

THẾ CŨNG HAY


Chả bén quan trường thế cũng hay
Ganh đua chẳng bận há lo rầy
Bình trà sáng sáng thong dong chuyện
Cút rượu chiều chiều ngật ngưỡng say
Rảnh hóng nhân tình coi mặn nhạt
Buồn nom thế thái ngẫm vơi đầy
Giao lưu tứ hải vui bằng hữu
Thưởng ngoạn phiêu bồng với cỏ cây.

 

LÚC VINH THÀNH 


Vì đường sự nghiệp với công danh
Chẳng đoái tư riêng bận học hành
Kệ bướm đùa ong dìu dặt cửa
Lờ trăng ghẹo gió thướt tha mành
Im lìm hạ mãn đau môi thắm
Lặng lẽ đông hồi thẹn tóc xanh
Bóng đổ chiều tàn quay gót lại
Vườn thưa ngõ quạnh lúc vinh thành!

 

RẤT ĐẸP GIÀU


An Thọ* quê tôi rất đẹp giàu
Kìa dòng Văn Úc nước trôi mau
Đầu mùa dưới ruộng tươi khoai lúa 
Giữa vụ trên nương mượt bí bầu
Góp của xây đình ân đức nặng
Chung lòng dựng chợ nghĩa tình sâu
Đường thông điện sáng người vui vẻ
Nhịp sống vươn lên rạng rỡ màu.
* An Thọ-An Lão-Hải Phòng

 

ĐÌNH LÀNG 


(Bát vận đồng âm)
Đình làng mái cổ ngói rêu phong
Dũng mãnh đôi bên uốn lượn rồng
Sừng sững cây đa xòa rợp bóng
Thênh thang giếng nước phủ trong dòng
Anh linh hội tới hương trời đọng
Vượng khí dâng trào mạch đất xông
Viễn xứ muôn phương hồn bái vọng
Ngàn năm ân đức khắc ghi lòng

 

KHAI TRƯƠNG 


Cái tiệm vừa khai ở sát nhà
Tưng bừng góc phố rượu cùng hoa
Dàn lân rực rỡ khăn đỏ lựu
Đội nữ xênh xang áo tím cà
Rộn rã loa vang này kẻ hét
Um sùm nhạc trỗi nọ người ca
Chào nhau hứa hẹn quà to thế
Thuốc chả như rau khuyến mại à!

 

HẾT VẨN VƠ


Sáu chục ai dè lại biết thơ
Chồng con cũng bảo thật không ngờ
Gieo vần mỗi bữa say sưa chuốt
Thả chữ từng ngày đắm đuối mơ
Sáng dậy ra vườn, cây đã ngóng
Chiều lên vịnh phú, mạng đang chờ
Khoan thai xướng họa vui bằng hữu
Trí tịnh tâm bình hết vẩn vơ.

 

BẠC TÌNH THÂN


Mai tàn lại nở bấy nhiêu xuân
Mãn hạ hồi thu cũng khối lần
Lặng lẽ người đi miền núi Kiến
Âm thầm kẻ ở chốn sông Văn
Ân kia vẫn tưởng nồng nàn mãi
Nghĩa ấy nào tin nhạt nhẽo dần
Phải nỗi quan san nghìn dặm trở
Hay vì cơm áo bạc tình thân!

 

TỰ HÀO


Đất Việt quê hương dẫu thủa nào
Trong làn khói lửa vẫn thanh tao
Ngân nga khúc nhạc đêm chèo tới
Rộn rã lời ca bữa hội vào
Trống gọi xuân về vui ruộng trũng
Khèn mời tết đến đẹp non cao
Thanh bình điệu lý ru thềm võng
Suốt chặng đường con,mãi tự hào.

 

 GIAO MÙA


Cuối hạ nhìn trời lãng đãng mây
Thu sang náo nức đợi từng ngày
Êm đềm trước ngõ hoa vàng rải
Xào xạc bên vườn lá đỏ bay
Giữa sớm còn vương hồng nắng nhẹ
Đầu hôm đã phủ trắng mưa dày
Thương yêu nối lại kìa Ô Thước
Khúc nhạc giao mùa những đắm say.

 

VÀO ĐÔNG


Buổi sớm hơi sương phủ kín đồng
Như là mãn vụ chuyển vào đông
Trời cao chả gợn chòm mây trắng
Đất rộng nào vương vạt nắng hồng
Lất phất mưa phùn mờ cạnh ngõ
Thầm thì gió bấc nhẹ bên song
Đêm nay buốt giá lòn khe cửa
Nhắn mẹ chăn đơn hãy nhớ lồng.

 

SAN SẺ


Khắc khoải quê nhà buổi lập đông 
Phương nam ta ở nắng còn hồng
Vi vu gió thổi xanh chòm lá
Lả lướt mây vờn ngát khoảng không
Nguyện gởi về cha ngàn sắc thắm 
Cầu trao tới mẹ vạn hương nồng
Heo may vẫn muốn cùng san sẻ
Lạnh lẽo phân đều cả phía trong!

 

LÒNG CHẠNH
(Bát láy)
Cứ mỗi đông sang thổn thức bày
Nghe trời lành lạnh gió heo may
Thương bà nhợt nhạt hôm đi cấy
Nhớ mẹ xanh xao bữa xuống cày
Chữ đói quay về da diết phủ
Câu nghèo ập đến xót xa vây
Ta giờ ấm áp nghe lòng chạnh
Ký ức nôn nao tủi những ngày!

 

SẮP TẾT RỒI


Xoay vần tứ vụ mải mê trôi
Ngoảnh mặt ô hay tết sắp rồi
Hạ mới ngày nào ve hát nhỉ
Thu vừa bữa nọ cúc đơm thôi
Đà nghe gió lạnh giăng đầy ngõ 
Cũng thấy sương khuya rải kín trời
Thấm thoắt đông hồi đông sẽ mãn
Tưng bừng pháo nổ lại xuân vui!

 

TẾT ĐẾN


Mừng vui nắng ấm đã lên đầy
Ngọn biếc trên cành nhẹ gió lay
Chiếu thủy lung linh xòe nụ ngát
Tường vy óng ả trổ bông dầy
Xanh rờn lúa bãi xôn xao gọi
Trắng nõn mây trời lả lướt bay
Cảnh vật bừng lên kìa tết đến
Đời nghe rộn rã sắc xuân bày.

 

THOÁNG BÓNG XUÂN

 

Khẽ lạnh Sài Gòn mấy bữa nay
Người đi hối hả áo thêm dày
Ngang trời sương sớm lan tràn phủ
Suốt phố mưa chiều lả tả bay
Chợt thấy màu hoa bên cửa gợi
Vừa nghe sắc cỏ dưới chân bày
Đông còn hiển hiện quanh mình nhỉ
Thoáng bóng xuân hồng đã vẫy tay.

 

GIAO THỪA


Nghe đùng... tiếng pháo điểm gần xa
Mở cửa cho xuân ghé tặng quà
Rực rỡ bên thềm đào đỏ nụ
Tưng bừng trước ngõ cúc vàng hoa
Nâng ly rượu nguyện hòa bình nước
Thắp nén nhang mong thịnh vượng nhà
Tám hướng mười phương Trời Phật độ
Năm rày phúc lộc ắt nhiều ha!

 

HOA


(Thủ nhất thanh)
Hoa nở tràn lan suốt dọc đàng
Hoa vời én đến, giục mùa sang
Hoa tươi tắn đẹp ngày mây trắng
Hoa ngọt ngào thơm bữa nắng vàng
Hoa nhắc lời yêu cho kẻ tặng
Hoa dồn chữ nhớ để người mang
Hoa luôn gởi gắm điều kỳ diệu
Hoa thả vào xuân những dịu dàng!

 

ĐÃI BẠN


Nao về hẹn bạn ghé làng Đông
Đãi món nhà quê rẫy mẹ trồng
Vạt cải trong vườn đang cuộn lá
Giàn bầu trước ngõ đã lên bông
Ra đầm xúc lấy cân tôm ruộng
Xuống bãi lùa vô cặp vịt đồng
Thịt béo rau mềm thêm cút rượu
Say rồi chả biết nhớ đường không

                 -------------------------

                       Lê  Đình Hưởng Biên tập

 

CHÚC MỪNG XUÂN MỚI

 

Xuân về khắp chốn nở muôn hoa

Hạnh phúc an khang khắp mọi nhà

Đổ đạt tân niên cầu con cháu

Sống lâu trăm tuổi chúc ông bà

Gia đình trên dưới vui sum hợp

Dòng họ hai bên đẹp thuận hòa

Nội ngoại một đàn dâu với rễ

Xuân này đón Tết hưởng vinh hoa

                                   Vân Huỳnh

 

TẾT VỀ CÓ PHÁO CÓ HOA

 

Tết cổ truyền có pháo và hoa

Rước xuân đì đẹt trước cửa nhà

Hoa nở  xuân vui  mừng tết đến

Pháo đùng hớn hỡ đón xuân qua

Cổ truyền ngyên đán thời thịnh trị

Bản sắc dân gian thuở thái hòa

Xuân đến Lân Cù rền tiếng pháo

Đì đùng rộn rã một trời hoa

                                   Nhất Quán

                                 Phước Tuy


VẸN DUYÊN


Mình em nhẹ bước giữa vườn xinh
Xinh xắn đồi hoa ướp mật tình
Tình thắm ngọt ngào hương sắc nguyệt
Nguyệt ươm lìm lịm giọt men trinh
Trinh nguyên một thuở xin tròn tuổi
Tuổi mộng ngàn đời vẫn mãi tin
Tin đến trăm năm hoài vóc ngọc
Ngọc xanh mài dũa vẹn duyên mình

                                         Hương Ly 

GIỮ GÌN

 

 Nhìn nàng qua ngõ dáng xinh xinh

Xinh đẹp trời ban vẹn tánh tình

Tình đợi câu nguyền trong ánh nguyệt

Nguyệt chờ lời ước sáng hương trinh

Trinh son  khóa ngọc gìn bao tuổi

Tuổi mộng then ngà giữ trọn tin

Tin tưởng người yêu gìn tiết ngọc

Ngọc lưu ly gởi  bạn riêng mình

                                 Vân Huỳnh

 

 BĂN KHOĂN

 

Bất ngờ .! nhận được ngõ lời yêu 
Người hứa cùng ta sống cuối chiều
Áng lửa tàn tro âm ỉ cháy ....
Men tình rực đỏ đốt môi nhiều
Mùa thu lá úa sầu bay rụng
Gió chướng sang đông chuyển thổi đều
Ray rức lòng ta...tim héo lạnh 
Hoàng hôn ngã bóng....có còn nhiêu..?

                             Xuân Nguyễn VT

 

THOẢI MÁI

 

Ở hiền tuổi xế được người yêu
Cũ mới ngại chi bóng ngã chiều
So cánh ngắm mây trôi bến mộng
Song hành nghe gió thổi liêu hiu
Thỏa lòng nắng sớm vui hoa bướm
Kẻo bóng hoàng hôn rũ nét kiều
Tình đến ngại gì tim nhộn nhịp
Cho đời ấm lại tuổi xuân tiêu
                            Vân Huỳnh

 

CHẢ SỢ GÌ...!

 

Nói thật lòng...tôi "chả sợ gì"...!
Bây giờ ngẫm lại chẳng còn chi!
Vừa trông đứa trẻ da căng bóng,
Chợt thấy ông già mặt xếp li.
Má sọm, chân run tiêu khí phách,
Lưng còm, mắt kém hết oai nghi.
Thời gian nhẹ lướt như cơn mộng,
Mới đó mà thay đổi cực kì !
                                Hương Trầm

 

HẾT NHIỆM KÌ

 

Ngày trước..yêu nhau có ngại gì

Đường yêu đắm đuối cái chi chi

Tình xưa trẻ đẹp tròn vo bóng

Nghĩa cũ già buồn sẹp lép li

Bầu bạn bao năm lòng chớ ngại

Ân tình sớm tối  dạ đừng nghi

Tình xuân trao hết nay tàn kiệt

Nghĩ tới than ôi…một nhiệm kì !

                                Vân Huỳnh

 

 ĐAU RĂNG


Không khổ gì hơn bệnh đau răng,
Nó hành mất ngủ chẳng muốn ăn.
Vợ nhà khều rủ không thèm ngó,
Người đẹp gợi tình chẳng thấy hăng.
Trước đó "mần ăn" sao dễ quá,
Giờ đây " Chuyện ấy" thật khó khăn.
Tứ khoái trên đời còn chỉ một,
Chết quách cho xong khỏi nhọc nhằn.

                             Lương Ngọc Diệp ( Tân An )

NHỔ QUÁCH

 

Nhổ quách cho rồi...bỏ cái răng
May còn bập dập chút đồ ăn
Cao lầu lợn béo da dòn rụm
Bếp vợ cơm khê thịt vụn vằng
Thiếu thốn nhét bừa nhai cũng dể
Đủ đầy lừa lọc nuốt khó khăn(*)
Ở đời tứ khoái ăn là nhất
Ba thứ sau kia ...nghĩ chẳng nhầm
                                Vân Huỳnh

SƯỚNG CÁI MIỆNG...

Một mình một “cỗ” thảnh thơi ngồi
Cầm đũa lên nào - mặc sức xơi
Lợn tộc hấp gừng thơm điếc mũi
Gà đồi nướng mật ngọt mềm môi
Tôm tươi - mực - nấm… ăn kèm lẩu
Heo sữa rán dòn… chén với xôi
Tráng miệng thạch dừa ngon hết sẩy
Đớp no hại khổ tấm thân rồi!

                                 Lam Chiều 

 RÁNG CHỊU THÔI  

 

Một bàn..vắng khách mỗi mình ngồi

Mắc cỡ gì đâu cứ việc xơi

Gà rán nồng hương  cay xé lưỡi

Cua rang thơm phức vị tê môi

Bàn tròn sáu món tôm cua cá

Đủa trống một mình bánh chã xôi

Đi đám chủ tâm ăn thỏa thích

Về nhà ôm bụng khóc than trời

                                    Vân Huỳnh

             Huỳnh Vân Sơn / ĐT 0937666707

               Bà Rịa Vũng Tàu . Biên tập

 

 

 

Tác giả BBT