THÔNG BÁO

Chuc nam moi.jpgChào năm mới ! 2017
      Năm 2016 đã qua đi theo thời gian và những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta. Đại hội Đảng Cộng sản lần thứ XII  đã thành công rất, rất tốt đẹp, mở ra một thời kỳ phát triển mới của đất nước. Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam. Trung tâm NC BT và phát huy văn hóa dân tộc cũng như Hội thơ Đường luật Việt Nam năm qua có nhiều hoạt động rất nổi trội....
Chùm thơ của Chi hội Đồng Tháp
08-10-2017
 Sen .F.jpgXin dược giới thiệu

NHA TRANG NGÀY VỀ

(Họa y đề thơ Lê Ngọc Thạc)

 

Về thăm phố biển thật khang trang

Hun hút hàng cây hoa trổ vàng

Phượng vĩ hồng hồng vương khắp bến

Bằng lăng tim tím nở trên ngàn

Trăng tròn lấp lánh xuyên lều nhỏ

Điện sáng lung linh chiếu lối ngang

Từng bước âm thầm qua xóm cũ

Ngậm ngùi hoãn mãi phút lên đàng.

                                           Phan Trường An 

MỪNG QUỐC KHÁNH

 

Quốc khánh vào mùa thu bốn lăm

Ngày hai tháng chín rạng muôn năm

Thu hồi độc lập đồng kiên chí

Bảo vệ chủ quyền thảy quyết tâm

Pháp trở lại mưu đồ tái chiếm

Mỹ xen vào ý định cuồng xâm

Trường kỳ kháng chiến bao gian khổ

Đại thắng hoàn toàn xuân bảy lăm.

                                           Phan Văn Châu

CHIỀU PHÚ QUỐC

 

Phú Quốc nghiêng chiều nghe gió ngân

Lặng nhìn cung điện Lạc Long Quân

Đại dương gánh nước nuôi tôm cá

Hải sản lên bờ đáp nghĩa ân

Vào cổng Suối Tranh lòng hớn hở

Đến chùa Hộ Quốc dạ lâng lâng

Mênh mang biển đảo hồn dân tộc

Quyết giữ trời Nam xã tắc cần.

                                       Lê Minh Chiếu      

  ĐỘNG TÁC DỊCH CÂN KINH

 

Hết lòng truyền bá Dịch Cân Kinh

Sư tổ Đạt Ma dạy chí tình

“Cắn chặt răng hàm rà chót lưỡi

Bấm sâu cẳng cái giữ thân mình

Vẫy tay sau trước khi khoan nhặt

Vận khí ra vào lúc trọng khinh

Thả lỏng tâm tư miền khoáng đạt

Hai trăm, năm phút – nhịp trung bình”.

                                            

                                                Nguyễn Văn Chót

THAO THỨC

 

Canh dài thao thức tại vì sao?

Có phải giận ai mắt lệ trào

Sương phủ mịt mờ giăng góc phố

Gió lùa vi vút quyện hương cau

Gom trang kỷ niệm hồn trăn trở

Đếm chuỗi ưu tư dạ nghẹn ngào

Lạnh lẽo đêm gầy nghe vị đắng

Mong vầng dương tỏa đốt thương đau.

                               Nguyễn Thị Điệp 

TIẾP BẠN

 

Đường xa chẳng quản, bạn vô thăm

Cuộc sống mặc cho lúc bổng trầm

Chén rượu hàn huyên chờ hữu hảo

Chung trà tâm sự đón tri âm

Giao lưu bút pháp tâm càng rạng

Trao đổi Đường thi trí mãi thâm

Mong ước đó đây luôn thắm đượm

Để cùng nâng cốc thưởng thơ ngâm.

                              Nguyễn Đức

DẠ CỔ HOÀI LANG

 

Bảo kiếm từ ngày đã sắc phong

Sầu bi nhung nhớ tái tê lòng

Đông tàn quạnh quẽ chìm tin nhạn

Xuân rộn nôn nao bặt cánh hồng

Lẻ bạn chợt thương người gối chiếc

Vắng chàng mới xót kẻ phòng không

Câu thề hóa đá ngàn năm đợi

Son sắt đinh ninh một chữ đồng!

                                   Ngô Quang Thái    

NHỚ HOÀI

                   

Một chuyến cùng về Tân Thuận Đông

Hoa xinh trái ngọt tỏa hương nồng

Chiếc thuyền lờ lững theo con nước

Cô gái mỹ miều ngắm bến sông

Tô đậm nét duyên vùng đất Tháp

Điểm thêm vẻ đẹp xứ sen hồng

Miệt vườn thoáng mát xanh êm ả

Ấn tượng nhớ hoài thỏa ước mong.

                                             Nguyễn Xuân Gương  

GÓC KHUẤT

 

Từ độ vầng trăng khuất núi ngàn

Ta lần kỷ niệm, đếm thời gian

Nồng nàn hương bưởi say hồn bướm

Ngây ngất đồi thông uống ánh vàng

Nhớ tiết nguyên tiêu ngời vóc ngọc

Thương đêm trừ tịch bặt cung đàn

Dẫu tường mọi lẽ đều “không – sắc”

Vẫn phải sầu vương, luống ngỡ ngàng!

 

Ngỡ ngàng luyến tiếc bóng trăng thanh

Một thuở tâm tình thức trắng canh

Ánh nguyệt mơ màng say mộng thắm

Trời thu man mác ấp duyên lành

Tưởng chừng Từ Thức Đào Nguyên lạc

Nào khác Thiên Thai Thượng Đế dành

Chưa thỏa, bỗng dưng ngừng vũ khúc

Sum vầy mấy chốc vội tan nhanh!

                                        Trương Hữu Hạnh                            

HUẾ

 

Huế ơi, không trở lại sao đành!

Dẫu biết bây giờ vắng bóng anh

Núi Ngự trăng buồn soi lặng lẽ

Sông Hương sóng nhớ gợn long lanh

Gót chân lãng tử còn phiêu bạt

Đường phố mình ta vẫn độc hành

Lối cũ âm thầm năm tháng đợi

Đêm nào gió gọi rộn năm canh!

                                            Vũ Thị Hội

TRÚC

 

Trúc xinh nghiêng bóng trải dòng sông

Mỗi buổi bình minh đợi gió lồng

Yểu điệu nhìn lên trời bát ngát

Thướt tha ngó xuống nước mênh mông

Thu màu xanh biếc khi sương lạnh

Hạ sắc vàng hoe lúc nắng nồng

Bão lụt, hạn khô không nản chí

Qua cơn phe phẩy giữa mùa đông

          Phạm Văn Kiếm

          

             THƠ CA NGHỀ GIÁO

 

Mấy mươi xuân thắp sáng trường làng

Thương nghiệp “lái đò” dạ xốn xang

Dựng đạo, trồng người, năm tháng nhóm

Ươm cây, nắn lộc, nắng mưa vang

              Ơn dâu từng tháng tơ tằm trả

Gieo chữ trọn đời ánh đuốc mang

Muôn thuở quý thay ngành giáo dục

Suốt đời nhớ mãi nghĩa Thầy ban! 

THẮP VẦN VỌNG CỔ

 

Thắp câu vọng cổ ngút ngàn tình

Bừng mở trang đời nhân nghĩa in

Lòng mẹ biển sông nào sánh kịp

Ơn cha non núi đâu so kình

Đồng bằng đọng mãi lời xanh biếc

Châu thổ nhớ hoài giọng trắng tinh

Giai điệu tài hoa còn sống mãi

Như phù sa thấm nước non mình.

 

                              Cao Phú Cường

SAPA KỲ THÚ

               

Nắng vàng tươi tỉnh hé môi cười

Bất chợt sương buông đỏng đảnh chơi

Du khách ngỡ ngàng say đắm mắt

Thiên nhiên kỳ thú vạn câu mời.

                                              XM

 MỘT THUỞ

               

Bến cũ thuyền xưa bóng đổ dài

Đêm thu tráng lệ chuyện tình say

Chèo khua khấy động hồn trăng vỡ

Một thuở men nồng len lén bay.

 

                          Lê Thị Nét

NGÔI SAO VIỆT

 

Danh sử ngàn xưa đáng tự hào

Trạng Trình họ Nguyễn đức tài cao

Triều ca thơ phú quân sư ngộ

Đế nghiệp văn chương tướng sĩ làu

Lưu để nguồn thương tình đất nước

Truyền trao biển ái nghĩa đồng bào

Sấm đề son sắt lòng trung hiếu

Bia đá Thi hầu sáng ánh sao.

                                     Lê Quốc Hưng 

DÕI TRÔNG

 

Thiếp nhớ chàng nhiều có biết không?

Đêm nay gối lẻ chốn cô phòng

Gió lùa qua cửa xuyên hơi bấc

Mưa hắt ngoài hiên thoáng chút giông

Tiễn bước người đi sầu vạn dặm

Quay lưng lệ đổ tủi đôi dòng

Cầu mong chân cứng đường xa vợi

Một chữ đợi chờ, dõi bóng trông!

                  Tống Ngọc Nga                             

HẠ NHỚ

                 

Phượng đỏ bên đường lả tả bay!

Còn đâu tuổi ngọc ước mơ dài

Đôi hồn chẳng hiểu đời ngang trái

Chung bóng nào ngờ chuyện lá lay

Nắng nhạt còn đây bao nhụy thắm

Mưa buồn sót lại những hương say

Trường xưa người cũ… nay biền biệt

Nuối tiếc tình yêu thuở tóc cài…

                               Đoàn Văn Ngọc

CHÚT TÌNH BUÔN MÊ

 

Nắng hanh vàng trải khắp rừng Buôn

Cổ thụ sum xuê, cỏ rập rờn

Lơ lửng vầng mây sương quyện khói

Rì rào đỉnh thác nhạc ru hồn

Chim muông ríu rít hoa chen chúc

Ghềnh đá nhấp nhô bướm chập chờn

Êm ả dòng D’ray say viễn khách

Xa rồi vẫn nhớ mãi rừng Buôn…

                     Nguyễn Thanh Thiện

 VÌ EM LÀ BÌNH BA (*)

 

Bởi em út ít... nhất trong nhà

Lại sống một mình tận biển xa

Cha mẹ mong con luôn vững chí

Trước ngàn gió bão… đặt Bình Ba

 

Tuy út, nhưng mà giỏi lắm nha!

Nhiệt tình, niềm nở khách gần xa

Mặc ai sặc sỡ màu hơn thiệt

Em vẫn tươi nguyên nét thật thà

 

Chỉ một lần ta hội ngộ em

Đã nghe say khướt vẻ êm đềm

Xanh trong làn nước hay màu mắt

Mà hớp hồn tôi đến sũng mềm

 

Ai khiến xuôi mình hội ngộ đây

Rồi mai góc biển với chân mây

Tiễn nhau… bịn rịn từng con sóng

Khắc mãi lòng ta kỉ niệm này!

                         Nguyễn Thị Phấn                        

(*) Bình Ba: Một đảo nhỏ thuộc tỉnh Khánh Hòa,

chỉ rộng khoảng hơn 3km2.

 

KỶ NIỆM NGÀY THƯƠNG BINH LIỆT SĨ

 

Tiếng trống hào hùng đã điểm vang

Muôn hoa tươi thắm xếp trên bàn

Nghĩ về đất nước lòng xao xuyến

Nhớ đến ông cha dạ xốn xang

Bao kẻ quên mình giành độc lập

Lắm người cứu nước giữ bình an

Khói hương tưởng niệm bay nghi ngút

Sưởi ấm vong linh chốn suối vàng!

                              Trần Thị Kim Loan             

HOÀI HƯƠNG

 

Cảnh sắc chiều hôm mất vẻ ngời

Ngậm ngùi những chiếc lá vàng rơi

Thẫn thờ theo gió miên man thổi

Vơ vẩn cùng mây lững thững trôi

Gợn nắng hắt hiu vờn mặt đất

Hơi sương lạnh lẽo lướt chân trời

Ai nơi cố lý vui duyên mới

Riêng kẻ tha phương dạ chẳng dời…

                   Lê Xuân Phượng

TÌNH NGHĨA MẶN NỒNG

 

Phong Mỹ (*) gắn liền sáu mốt năm

Ơn sâu nghĩa nặng để vào tâm

Ra công dạy trẻ gìn ân đức

Quyết chí giúp đời giữ phúc âm

Cô bác thương tình đầy thiện ý

Bạn bè quý mến mãi quan tâm

Thời gian nhanh quá, nay hàng tám

Tuổi đã về chiều… vạn nghĩa thâm!

                    Dương Văn Phùng                         

 (*): Thuộc huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp.

KHÔNG MỘT TẤM HÌNH  

 

Vẫn đó sông quê, vẫn mái đình

Đắng lòng thân gái phút hy sinh

Cho đời chở nặng mùa no ấm

Để nắng thêm xanh khúc thái bình

Máu lệ vẫn nung bền khí tiết

Gông cùm đâu khóa chặt niềm tin

Chị về thanh thản cùng quê mẹ

Chẳng gửi đời sau một tấm hình!

                                               LN

CHIỀU NGHĨA TRANG

 

Thắp nén hương lòng viếng nghĩa trang

Lung linh mộ chí nắng thu vàng

Tình yêu cho nước tình chưa trọn

Mộng thắm dâng đời mộng vội tan

Vẫn đó anh linh hòa đất mẹ

Còn đâu thể phách gửi mây ngàn

Rưng rưng bia đá dòng tên chị

Thắp nén hương lòng viếng nghĩa trang!

                                         Lê Ngọc Thạc       

MỪNG QUỐC KHÁNH ĐẦU TIÊN

(1945)

 

Quốc Khánh tưng bừng lễ hội hoa

Năm châu ca ngợi Việt nam nhà

Non sông đặt móng nền dân chủ

Đất nước mang danh xứ cộng hòa

Năm cánh sao vàng hồn tổ quốc

Một màu cờ đỏ bóng sơn hà

Ba Đình phấn khởi toàn dân đón

Chính phủ Lâm thời của quốc gia.

                 Nguyễn Phú Thăng

TƯỞNG NHỚ NGƯỜI XƯA

       *Kỷ niệm ngày giỗ ông Bà chủ chợ Cao Lãnh!

 

Xưa thời áo gấm tạc lòng nhân

Chí cả Câu Đương khí hiển thần

Phá đất vườn cây xây cất chợ

Khai màu túc phú dụ an dân

Thiên tai dịch bệnh sầu thương chúng

Bác ái từ bi nguyện lãnh phần

Đức độ Ông Bà vang cảm kích

Tâm thành tưởng nghĩa niệm nguồn ân!

                  Nguyễn Đắc Thắng                            

HẸN VỀ ĐỒNG THÁP

 

Hẹn thăm Đồng Tháp đất sen hồng

Sa Đéc đang mùa rộ sắc bông

Cánh sếu Tràm Chim căng nắng nhạt

Xoài chu Cao Lãnh tỏa hương nồng

Tình thơ bến cũ say lòng vướng

Hồn đá rêu mờ hóa bướm mong

Màu nhớ trôi dần theo kỷ niệm

Tìm ai gió nhẹ lướt qua phòng!

                Trần Châu Thới                                

CHIỀU HOÀNG HÔN SANG SÔNG

 

Khập khiễng đôi vai gánh dáng chiều

Hoàng hôn lắng đọng ngõ cô liêu

Mịt mờ khói bạc như sương phủ

Rực rỡ đóm vàng tựa lửa thiêu

Thấp thoáng vô thường qua cuộc sống

Êm đềm chân lý đến tiêu diêu

Thuyền ai chở đạo qua bờ giác

Rời bến mê tân mộng huyễn nhiều…

                

                               Bùi Văn Mách

               TRÁNH XA KHÓI THUỐC

 

Chớ vội xem thường chớ vội khinh

Giữ thân tránh bệnh giữ thân mình

Phì phà khói thuốc phì phà độc

Nhấp nhỏm làn hơi nhấp nhỏm kinh

Dòng máu giãn tăng dòng máu loạn

Nhịp tim co thắt nhịp tim phình

Xem ra dễ nói xem ra khó

Lá phổi bình yên lá phổi xinh.

        Lê Thị Phước Thế

 

 QUÊ HƯƠNG

 

Kỷ niệm quê hương quá măn mà

Em về một bóng nhớ người xa

Đò xưa, bến cũ như còn đó

Thấp thoáng nơi đây những mái nhà.

                                               ĐT

NẮNG

 

Nắng đã về đây chiếu ngập tràn

Xa gần rộn rã tiếng ve ran

Miền quê lắng đọng màn sương khói

Thảm lụa màu xanh trải ngút ngàn.

                         Đặng Thị Tuyết      

 

            THU BUỒN

 

Mây trời bảng lảng ánh chiều buông

Sợi nắng lung linh rụng cuối đường

Đêm xuống lạc loài trăng thổn thức

Hồn trôi dào dạt suối thân thương

Nai vàng ngơ ngác chờ trên núi

Thỏ trắng chơ vơ đợi dưới sườn

Lòng chạnh mơ nhìn sao đổi chỗ

Thu đi thu đến… để thu buồn!

                                                Đặng Văn Tỏ   

              PHỐ HOA SA ĐÉC

 

Vườn Hồng du khách đến xem hoa

Hàng hóa xinh tươi chật cả nhà

Giống Địa hữu tình nhiều lãng mạn

Loài Phong đắc ý lắm kiêu sa

Hương dâng tột đỉnh nghe ngây ngất

Sắc hiến tận cùng thấy thiết tha

Điểm thắm bốn mùa, ôi tuyệt đẹp!

Làm cho xao xuyến cõi lòng ta.

                                       Lê Hồng Phước   

        ĐÀ NẴNG

 

Đà Nẵng ngày xưa anh có em

Có vòng tay ấm áo nhung mềm

Có đêm hò hẹn mình đưa đón

Hai đứa về khuya phố ngủ yên

 

Đà Nẵng ngày xưa có giận hờn

Có lần làm nũng để đền hôn

Chiều mưa hai đứa dìu qua phố

Bỗng gặp người quen ngượng mất hồn

 

Đà Nẵng bây giờ để nhớ thương

Một mình quán nhỏ mắt sầu vương

Còn đây ghế đá chiều mong đợi

Buồn đã vây chân trước cổng trường

 

Đà Nẵng ngày về mắt rưng rưng

Thiếu bàn tay ấm thiếu vòng lưng

Chiều dâng khói sóng mù sông Trẹm

Phượng đứng chờ ai khóc nửa chừng!

                                    Văn Anh Tuấn                                                                 

QUÊ EM

 

Phố nhỏ em giờ tuyệt lắm nha!

Đường đi trải nhựa thích ghê à

Tình dân mãi vẹn bên lời hát

Nghĩa xóm thêm đầy giữa tiếng ca

Ngắm cảnh an bình vui tấc dạ

Nhìn quê phát triển đẹp ngôi nhà

Nàng Cao Lãnh ấy dần thay đổi

Mặc áo sen hồng rõ thướt tha.

                      Trn Th M Tiên                   

CA NGỢI QUÊ HƯƠNG

 

Đất nước Việt Nam tự thuở nào

Thực dân xâm lược phải bôn đào

Bốn ngàn năm khí anh hùng rạng

Chín chục triệu người ý chí cao

Đoàn kết đánh tan quân giặc dữ

Chung tay xây dựng quê hương giàu

Đừng vì tư lợi mà quên nghĩa

Gìn giữ non sông đáng tự hào.

                       Lưu Tấn Trung 

             SÀI GÒN – HÒN NGỌC VIỄN ĐÔNG

 

Sài Gòn hoa lệ vẫn là câu

“Hòn Ngọc Viễn Đông” đa sắc màu

Chợ Bến Thành đường vào bốn ngã

Cảng Nhà Rồng lối đến năm châu

Đầu tư kinh tế nguồn tâm điểm

Bồi dưỡng dân sinh khúc nhạc đầu

Đèn sáng đêm soi thành phố thức

Ba lần thế kỷ giữ tròn câu.

                    Phan Văn Tuyến    

 MỘT THOÁNG HƯƠNG YÊU

                       

Mây chiều bàng bạc dạt về đâu

Thoáng chút hương yêu kỷ niệm đầu

Suối tóc bồng bềnh vương nỗi nhớ

Men tình ngan ngát gợi niềm đau

Mong cho sợi nắng ươm thân ngọc

Đừng để màn đêm đượm nét sầu

Anh đã ghi vào trang nhật ký

Dù đời đôi ngã vẫn thương nhau!

                                       Hồ Văn Phấn    

 DÁNG XUÂN

               

Đông hết xuân về em có hay

Ngàn hoa tỏa ngát dáng trang đài

Chúc anh thịnh vượng bình an đáo

Mừng chị vinh hoa phú quý lai

Hạnh phúc luôn gìn tâm sẽ vững

An khang mãi giữ tuổi thêm dài

Muôn nhà êm ấm cùng san sẻ

Chung sức điểm tô non nước nầy.

                        Lê Văn Bé 

------------------------------------------                   

                       Theo Sen đất Tháp Tập 26

 

                                     

       

Tác giả BBT