THÔNG BÁO

Chuc nam moi.jpgChào năm mới ! 2017
      Năm 2016 đã qua đi theo thời gian và những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta. Đại hội Đảng Cộng sản lần thứ XII  đã thành công rất, rất tốt đẹp, mở ra một thời kỳ phát triển mới của đất nước. Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam. Trung tâm NC BT và phát huy văn hóa dân tộc cũng như Hội thơ Đường luật Việt Nam năm qua có nhiều hoạt động rất nổi trội....
MỘT THOÁNG MÊ LY VỚI BÀI THƠ ‘BIỂN’ CỦA MAI HƯƠNG*
25-09-2017
cHO DON BINH MINH.1.jpgXin được giới thiệu bài viết của Nguyễn văn Thụ

BIỂN

 

Biển biếc y như hũ rượu đầy

Ngày đêm uống vợi lại tràn ngay

Trăng mơ lướt khướt nhoài ôm sóng

Sóng cuốn bồng bềnh níu giữ mây

Lá rụng tà tà nương bóng núi

Chim sa lãng đãng dựa hàng cây

Liêu xiêu đá cũng say đầm ngực

Gió dựng buồm căng lất ngất bay…

 

          Tôi thích bài thơ này, cái điều thích thú nhất là cách  dùng từ trong bài thơ của tác giả.

          ‘Biển biếc y như hũ rượu đầy’

          Cách ví von ở đây thật là mới và lạ. Đem cái vô cùng lớn để ví với cái vô cùng hữu hạn mà nghe vẫn thấy thuận tai.

Thuận tai  bời vì cái lẽ, biển không bao giờ cạn, nươc vừa rút xuông, biển lại dâng lên. Thì cái hũ rượu của người sành rượu cũng có khác chi, cạn hũ một chút , thì nhà hàng lại bổ xung luôn cho đầy.

Câu thơ này còn thể hiện được cái ý nằm ở ngoài lời. Tác giả có một từ nào đâu nói đến chuyện say sưa, mà ta đọc câu thơ lên, ta đã thấy say say rồi. Ta say vì cái đẹp mênh mông của biển. Ta còn say vì cái tình muôn thuở của ta với cái mặn mòi của biển. Ta lại còn say vì thế trần phơi phóng hồn nhiên dưới nắng biển nồng nàn.

          ‘Ngày đêm uống cạn lại tràn ngay’.

          Tác giả dùng động từ ‘uống cạn’ rất là trung tính, nó vừa nói đến cái oai linh của ông thần thủy triều; nó lại vừa nói đến  một ông say đang đầy vơi  mê ly cùng cái hũ. Vâng, một khi đã say rồi, thì biển cũng chỉ bằng cái hũ mà thôi.

          Sang các câu 3,4,5,6 cũng vậy; các trạng từ láy cũng đều trung tính: trăng, sóng, lá, chim…hay chính ta, chính là ta, đang bồng bềnh, lướt khướt, tà tà, lãng đãng đây.

           ‘Liêu xiêu đá cũng say đầm ngực’,

          Bên trên, ta chưa khẳng định được tác giả đang vịnh cái gì. Đến đây, ta mới hơi vỡ lẽ. ‘Liêu xiêu’, ai liêu xiêu, đá hay người ? Cái gì tác động làm cho phải liêu xiêu ? Là ĐẦM hay LÀ NGỰC ?

          Đến câu kết, ta nghe:

‘Gió dựng buồm căng lất ngất bay…’

Ta mới thấy ý nhị làm sao…và ta mới vỡ lẽ hoàn toàn, cái nguyên ủy của ‘gió dựng’, của ‘buồm căng’, của sự  ‘lất ngất’, không phải là ‘biển’, trời ạ.

          Chữ nghía của Mai Hương ma mị quá, nó có thể làm cho thơ thành đa nghĩa, thành đa ý, đa tình.   

                                                                                  NGUYỄN VĂN THỤ-

                                                                             Hội thơ Đường luật Việt Nạm

  (*) Cán bộ tại nhiệm của Đài PTTH tỉnh Thanh Hóa (0912872730)

 

Tác giả BBT