THÔNG BÁO

Chuc nam moi.jpgChào năm mới ! 2017
      Năm 2016 đã qua đi theo thời gian và những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta. Đại hội Đảng Cộng sản lần thứ XII  đã thành công rất, rất tốt đẹp, mở ra một thời kỳ phát triển mới của đất nước. Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam. Trung tâm NC BT và phát huy văn hóa dân tộc cũng như Hội thơ Đường luật Việt Nam năm qua có nhiều hoạt động rất nổi trội....
LỜI CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ “NGHIÊNG BÓNG CHIỀU XUÂN”
19-03-2017
Co gai Hue.jpgXin giới thiệu bài viết của nhà giáo Phan Chúc

LỜI CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ “NGHIÊNG BÓNG CHIỀU XUÂN”
                                                       Nhà giáo: Phan Chúc


NGHIÊNG BÓNG CHIỀU XUÂN
(Hoạ bài Xứ Mường của Ngô Toàn Thắng)
 Ngô Thái

Gặp em bất chợt... vẻ thơ ngây
Nghiêng bóng chiều Xuân phủ dáng gầy
Đỉnh núi hương chàm vờn cánh gió
Sườn non sương mỏng níu thang mây
Suối trào suốt tháng khe không cạn
Thác đổ quanh năm vực chẳng đầy
Cảnh vật xứ Mường xao xuyến lạ
Tình người lưu luyến... gửi nơi đây...
                                            N.T

Có lẽ lâu lắm tôi mới được đọc một bài thơ tình làm cho mình rung động mà xao xuyến, bối hồi, lâng lâng thi cảm qua “Nghiêng bóng chiều xuân” của Ngô Thái. Nếu thơ mới hay lục bát thì còn dễ gửi gắm tâm tình qua câu chữ vần điệu. Đằng này thơ đường luật mà tác giả thể hiện được cảm xúc, gửi gắm được một cách tế nhị cái ý, cái tình thì thật là tài hoa diệu bút. Ngay mở đầu ta đã bị hút hồn bởi nét duyên thiếu nữ:
“Gặp em bất chợt... vẻ thơ ngây
Nghiêng bóng chiều xuân phủ dáng gầy”

Cái vẻ, cái bóng, cái dáng bất chợt không hẹn mà gặp trong chiều xuân sao mà hữu tình vậy. Cái duyên thiếu nữ thơ ngây và nét mảnh mai tố nữ kiều diễm làm cho bóng nắng cũng phải nghiêng xuống phủ lên... Thực ra đó là tôn lên vẻ đẹp thơ ngây đấy thôi. Người đẹp vậy không phải là ước lệ trong tranh mà là hiện thực cuộc sống hiện đại. Tác giả có con mắt tinh đời gặp và xúc động khởi tứ, gieo tình ký hoạ trong thơ. Nếu không tin là người thực giữa thời gian và không gian thực hôm nay, chứ không phải người trong tranh cổ và mộng ảo xưa, thì ta hãy đọc tiếp cặp câu thực của bài thơ này:
“Đỉnh núi hương chàm... vờn cánh gió
Sườn non sương mỏng... níu thang mây”
   Vậy là ở đây ta đã gặp như tác giả gặp một cô sơn nữ thơ ngây áo chàm thơm hương trong gió giữa chiều xuân ở vùng núi non cao, như leo những nấc thang trời trong sương. Mà chiều sương thì đồng bằng không thể nào có. Người thực, cảnh thực nhưng rất nên thơ. Người đẹp đi mà áo toả hương, gió vờn, mây níu... Tác giả đã thi vị hoá, nhân hoá một cách tế nhị hài hòa để tả người và cảnh cho sinh động, cuốn hút người đọc. Đến hai câu luận:
   “Suối trào suốt tháng... khe không cạn
   Thác đổ quanh năm... vực chẳng đầy”.
Không thể chê ở chỗ nào, khi sử dụng ngôn từ và kỹ xảo đối xứng tuyệt vời của câu thơ đường luật, để tả cảnh bên ngoài và gửi gắm ý tưởng bên trong thật sâu sắc cái ý tại ngôn ngoại, cái vô cùng vô tận của thiên nhiên cũng như của tình yêu lứa đôi, tình yêu con người... Từng đôi đối nhau: Suối/Thác - khe/vực - trào/đổ - cạn/đầy – không/chẳng, từng vế đối nhau: “Suối trào suốt tháng... Thác đổ quanh năm.
Và: “Khe không cạn...Vực chẳng đầy”.
Những từ thần hợp thành những vế đối nhau trong cả hai câu làm nên “kỳ ngôn diệu bút”. Chỉ riêng hai câu này thôi ta đã thấy cái tinh tuý, tế nhị, tài hoa mà Ngô Thái đã tạo được trong thơ. Để rồi qua “đề - thực – luận” anh đi tới kết, cái kết khẳng định thêm cái hiện thực cuộc đời do anh đi nhiều, trải nhiều mà may mắn bất chợt gặp được để “tức cảnh sinh tình” làm nên một thi phẩm đẹp và quý cho ta được thưởng thức, được xao xuyến, bồi hồi, lưu luyến như anh vào buổi chiều xuân trên miền sơn cước, để được thưởng thức cả cảnh sắc, hương vị cuộc sống mà trời đất núi non và con người đem ban tặng. Tôi và bao người đồng cảm với anh và lâng lâng khát vọng được như anh...
“Cảnh vật xứ Mường... xao xuyến lạ
Tình người lưu luyến... gửi nơi đây!”
Hơn một lần, xin nhiều lần cảm ơn Ngô Thái về tình đời, tình thơ và thi tài, thi phẩm của anh gửi tới chúng ta một món quà xuân vô giá: Nghiêng bóng chiều xuân.
                                                           Nhà giáo: Phan Chúc
                                                   P.Thanh Miếu,Việt Trì, Phú Thọ

Tác giả BBT