THÔNG BÁO


    Xuian moi copy.jpg  Năm cũ đã qua, năm mới - 2019  lại tới, những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta. theo thời gian lùi dần về quá khứ

   Đảng ta, nhân dân ta đang tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.    

     Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam. Trung tâm NC BT và phát huy văn hóa dân tộc cũng như Hội thơ Đường luật Việt Nam năm qua có nhiều hoạt động rất tích cực ....

Chùm thơ xướng hoạ của nhiều tác giả.theo MGT
26-04-2016
Anh.2.jpg Xin được giới thiệu

 

Bài xướng

 

 CHIỀU QUÊ CŨ

 

Gởi gắm nhau chi những chuyện sầu
Sao rời lặng lẽ chẳng thèm câu
Mùa xuân mới chớm gieo lời ngỏ
Tháng hạ chưa qua cất nhịp cầu
Kẻ ở người đi chia bóng cũ
Khuya chờ sớm đợi vá tình sâu
Chiều nay bước rảo về thôn ấy
Xót nụ hoa xưa đã úa mầu.

                               Nguyên Thoại

 

TÌNH XƯA

 

Vì sao để dạ mãi âu sầu?
Lẻ bạn trăm chiều tiễn bóng câu!
Khoải nhớ tình duyên nhiều bạc bẽo…
Thầm thương kỷ niệm lắm cơ cầu!
Niềm yêu thuở ấy đầy tươi đẹp…
Nỗi tủi bây giờ mới đậm sâu!
Lẳng lặng quay về thăm chốn cũ…
Nhành hoa rã cánh nhụy phai mầu!!!

                               Ngọc Thụy

 

 BỜ XA NƯỚC CẠN

 

Trở lại vườn xưa chạnh lối sầu
Bao lời nhắn gởi chẳng thành câu
Người quen vội giã đường mong ước
Nỗi nhớ dài thêm nẻo bắc cầu
Có phải bờ xa vừa chớm cạn
Nên chừ bến cũ đã lùi sâu
Tần ngần cánh phượng như thầm hỏi
Chả nhẽ tình yêu cũng bạc mầu .              

                                           Nguyên Thoại

 

 TÌNH PHAI

 

Tình yêu thắc thỏm trỗi cung sầu…
Giã biệt đâu cần nói nửa câu!
Những tưởng duyên đầy như ước nguyện…
Nào hay mộng vỡ khó mong cầu!
Hoài mơ vẻ đẹp bao đời bướm…
Mãi khổ thân già một kiếp sâu!
Chẳng đợi xin đừng vương vấn nữa…
Đèn khuya tắt lịm ngõ không mầu!!!

                                   Ngọc Thụy

 

VƯỜN AI...

 

Trắc trở đường duyên phận tủi sầu
Đêm buồn tiếng nhạc rót từng câu
Tình xa kẻ đợi bờ mong ước
Biển nhớ người đi bến khẩn cầu
Bởi trái thời gian còn ướp mọng
Nên dòng kỷ niệm chẳng vùi sâu
Vườn ai ghé lại lòng rưng rức
Có một cành hoa đã vắng mầu

                                 Nguyên Thoại

 

  TÌNH MƠ    

           

Cùng ai muốn sẻ nỗi thương sầu…
Vẫn ngại duyên thề đuổi vó câu!
Sợ thả thuyền mơ vừa đỗ bến…
Hờn trông bướm mộng đã qua cầu!
Đường yêu một thuở leo triền dốc…
Ngõ nhớ bao lần đổ vực sâu!
Ước vọng ngày Xuân còn trẻ mãi…
Thềm hoa chắc sẽ rợp muôn mầu!!!

                                       Ngọc Thụy

 

 

 VẤN VƯƠNG

Rốt cuộc mình tôi ẵm chữ sầu
Duyên tình nắn nót dẫu nghìn câu
Người ta nhạt nhẽo lời yêu mến
Hạnh phúc xa xôi nẻo nguyện cầu
Hẹn ước vườn thương đơm trái ngọt
Chia lìa nỗi nhớ vạch lằn sâu
Mười năm cách biệt lòng vương vấn
Một thuở hoa kia nhụy thắm mầu.

                                  Nguyên Thoại

 

 TÌNH SI

 

Hờn chi với kẻ cũng đa sầu?
Chuyện vãn vui buồn chỉ ít câu!
Mộng vẫn tìm ai vừa ý tưởng…
Lòng chưa hiểu khách thật tâm cầu!
Chờ khi biển hẹn thầm lưu dấu…
Đợi lúc non thề đã khảm sâu!
Mở ngõ vườn Xuân tình khát vọng…
Đời hoa phận bướm sẽ tươi mầu!!!

                                   Ngọc Thụy

 

ÁO XƯA ...

 

Muốn được cùng ai cạn chén sầu
Nhưng rồi ngại nỗi khó tròn câu
Lời chưa kịp ngỏ từng mong ước
Nhạn đã xa bay cả bán cầu
Trót hẹn bâng quơ mây gió trễ
Nên rời lặng lẽ tháng ngày sâu
Mai kia mốt nọ về thăm xứ
Áo lụa người ơi chớ đổi mầu .

                             Nguyên Thoại

 

TÌNH ƠI !!!

 

Hồn mơ giục giã trái tim sầu…
Hãy gởi đôi lời hứa trọn câu!
Trải chữ trao người duyên nợ ước…
Vần thi hỏi chuyện tóc tơ cầu!
Và xin gác lạnh nồng vai nhỏ…
Khỏi lụy canh trường đẫm mắt sâu!
Mộng đón nàng Thơ vào cõi ảo…
Mầm yêu nẩy lộc ngát xanh mầu!!!

                                Ngọc Thụy

 

 VÒ VÕ ...

 

Tự thuở tình em dạt nẻo sầu
Không còn ai để vỗ về câu
Người xa bóng mịt đìu hiu nhớ
Cổng đóng thềm loang khắc khoải cầu
Nắng đổi mưa thay buồn đã lắm
Năm chờ tháng đợi biệt càng sâu
Ngày đêm lẳng lặng thân vò võ
Đến cả tâm tư cũng nhạt mầu.

                                     Nguyên Thoại

 

TÌNH SÂU

 

Hoàng hôn tím lịm tiễn Thu sầu…
Dạ trĩu u hoài thổn thức câu!
Một thuở người xưa hờ hững nhớ…
Giờ đây bạn mới viển vông cầu!
An bài ủ mộng trên ghềnh thác…
Lỡ dở chôn tình đáy mộ sâu!
Mỏi đếm thời gian lòng quạnh quẽ…
Hằn lên vạt tóc bỗng thay mầu!!!

                                   Ngọc Thụy

 

 PHÉP MẦU

 

Hai đứa ngăn chia một đỉnh sầu
Nên giờ gặp gỡ ngập ngừng câu
Lo cành phượng thắm xa lìa ngõ
Ngại mảnh trăng non rụng xuống cầu
Những ước mong ngờ giây cháy đượm
Bao hờn tủi chạm vết hằn sâu
Ân tình dẫu có trăm nghìn nỗi
Vẫn đợi ơn trên gởi phép mầu

                             Nguyên Thoại

 

TÌNH VƯƠNG

 

Lòng đang thất vọng ngẩn ngơ sầu…
Há nghĩ buông mồi chuyện thả câu!
Rặng liễu luôn chờ vương vấn nẻo…
Dòng sông vẫn hẹn xuyến xao cầu!
Thay đường cõi mộng mơ dài ngắn?
Đổi ngõ ân tình ý cạn sâu?
Hãy đợi khi mầm yêu hé nở…
Ngày mai hạt nắng sẽ lên mầu!!!

                                   Ngọc Thụy

 

ĐƯỜNG VUI

 

Lỡ sớt chia thêm nặng mối sầu
Năm dài tháng rộng lạc loài câu
Bờ xưa ngọn cỏ chờ giăng lối
Phố nhỏ vòng tay đợi nối cầu
Tiếc thuở sum vầy chưa hiểu trọn
Mơ ngày gặp gỡ hết đào sâu
Chiều đông sớm hạ vai kề bước
Áo lụa đường vui rộn sắc mầu.

                                Nguyên Thoại

                          -------------------------------

                           (Theo Mocgiatrang.net )

Tác giả BBT