THÔNG BÁO

Nam moi.1.jpgNăm 2019 đã khép lại , Năm 2020 mở ra một miền đất mới cho Tổ quốc nở hoa. Hai thập niên của đầu thế kỷ XXI đã để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp về sự khởi sắc của đất nước.Đảng ta, nhân dân ta đang tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam. 

NỖI LÒNG QUAN - CHÙM THƠ XƯỚNG HỌA VUI DO XUÂN LỘC BIÊN TẬP
10-08-2013
mh_congchuc1.jpg Xin giới thiệu chùm thơ vui của nhiều tác giả

NỖI LÒNG QUAN

                  (Thơ vui)

"Ngọc thiện trân tu" (*) nếm đủ rồi

Nay răng rụng hết chỉ nhìn thôi

Bê thui vàng óng xơi nào được

Mái ghẹ tơ non nuốt khó trôi

Tiếc thuở chức quyền nhiều kẻ biếu

Thương thời hưu trí chẳng ai mời

Bực thay trên dưới đều hư cả

Để lão ngẩn ngơ tiếc của giời!

                                    Xuân Lộc

(*) Ý chỉ các món sơn hào hải vị ,

trích từ bài thơ "Cỗ đầu người" của Nguyễn Biểu.

CÁC BÀI HỌA:

  QUAN THAM TỰ THÁN

Cái thuở làm quan đã hết rồi
Góc nhà quanh quẩn một mình thôi
Tiền dân bao bận từng xơi lọt
Quỹ nước lắm lần đã nuốt trôi
Bộ hạ xun xoe thằng ấy đón
Nhân viên nịnh bợ đứa này mời
Tiếc sao cái lúc còn quyền chức
Nay chỉ ngồi yên miệng ới giời!

                       Đào Nguyên Lịch


    MÓN ĂN DÂN Dà 
 
Sơn hào hải vị đã xơi rồi
Dân dã giờ đây thích quá thôi
Dấm cá, riêu cua sao dễ…nuốt
Bống kho, rô rán thật nhanh…trôi
Thịt gà bò lợn không ai hỏi
Giò chả chim quay chẳng thể mời
Hợp vị tương cà rau muống luộc
Ăn ngon, tuổi tác mặc Ông giời!
 
                     
 Lê Trường Hưởng


            TIẾC ĐỜI


Hoàng kim một thủa đã qua rồi
Nay chỉ biết nhìn với ngắm thôi
Đặc sản trên Rừng ăn chẳng được
Món ngon dưới Biển nuốt nào trôi
Giai nhân mắt Ngọc cho người hưởng
Mỹ nữ eo thon mặc họ mời
Chấp nhận chào thua vì bất lực
Già nua là hết lộc ân Giời.
                   Nguyễn Đắc Công

 

HƯƠNG VỊ ĐỒNG QUÊ


Hải vị sơn hào chán lắm rồi
Chỉ thèm rau má ở quê thôi
Hương đồng gió nội ăn không chán
Chất chát vị bùi nuốt dễ trôi
Giải nhiệt thanh can nhiều cụ thích
Trơn da mát thịt lắm cô mời
Lãn Ông từng bảo là thần dược
Thuốc quý nguyên sinh của đất giời
                      
                                    Hồ Văn Thiện 

            THÓI ĐỜI

Cái thuở ngày xưa hết thật rồi

Về vườn ông chẳng dám lôi thôi
Mộng mơ chôn cất vào quên lãng
Ham muốn cũng đành bỏ mặc trôi
Mật mỡ thãi thừa ruồi đến đậu
Tiền tài dư giả khách đâu mời
Thói đời là vậy nhiều ngang trái
Tình nghĩa chi đây có thấu giời!


                              Tiếng Tơ Lòng              

      NỖI LÒNG QUAN


Quan lớn giờ khi chõng ghế rồi
Nằm bên vợ trẻ ngắm chơi thôi .
Tình thu dằng dặc chờ tay mó
Nét ngọc phây phây để nước trôi. 
Chẳng phải hồng đào mà gọi bán
Mà đây nét hạnh lẽ đâu mời.
Về vườn thằng nhỏ sai không được
Tặc lưỡi ông kêu :Tiếc quá trời !

                                        Cố nhân 

    NỖI LÒNG QUAN

Xe đưa người đón đã qua rồi,
Hưu trí về vườn mới tiếc thôi.
Cao hổ rừng xanh mơ đếch được,
Tôm hùm biển biếc mộng ngừng trôi.
Nhớ năm chức trọng bao quà biếu,
Quên tháng thảo dân  vắng tiệc mời.
Nhân quả xưa nay đều biết cả,
Sống sao đừng để phải than giời!

                                          Quang Tuân

 

Tác giả BBT giới thiệu