MÙA NGÂU SỚM
Bài thơ nối tiếp vần
Sài Gòn tháng bảy ngập mưa rơi
Suy tưởng đôi nơi giữa đất trời (BN)
Xứ Bắc nữa đêm huynh vẫn thức
Trời Nam rạng sáng muội chưa ngơi? (AĐ)
Nằm nghe sóng vỗ, lòng xao xuyến
Đứng ngắm sao sa dạ rối bời (BN)
Thảng thốt vọng về câu chuyện cổ
Ngưu Lang - Chức Nữ lệ đầy vơi ./(AĐ)
Anh Đức - Bình Nguyên
TP HCM
MỘT SÁNG
***
Sáng ngày bỗng vắng tiếng chim ca
Cây khế buồn thiu đứng trái nhà
Chân bước ra vườn sương vẫn đọng
Ngỡ ngàng tên bắn chú chim sa
Nhìn chim xõa cánh nằm trên đất
Nghĩ tiếc cuộc đời vẫn hát ca
Tên đạn vô tri người hữu ý
Xin đừng ở lại hãy bay xa.
HẸN KIẾP SAU
Đã mãi xa nhau rồi vẫn nhớ
Cả đời canh cánh nặng thương đau
Tâm tình gửi xuống dòng sông đỏ
Nỗi nhớ theo em bạc mái đầu
Đêm trắng còn ghi lời hẹn ước
Vầng trăng soi tỏ tấm lòng nhau
Hãy về gặp gỡ xuân này nhé
Em đóng cửa lòng hẹn kiếp sau
Tâm Thanh- Hòa Bình
NGÀY SUÔNG
Ngày buồn không rượu cũng không thơ
Cứ để mốc meo tấm ván cờ
Bao kẻ lưu linh đành bỏ mặc
Lắm người thơ phú phải làm ngơ
Người tình xưa cũ đâu còn nhớ
Tri kỷ năm nao chẳng ngóng chờ
Nhìn khói lam chiều vương mái bếp
Bồng bềnh hồn gửi áng mây lơ
NHỚ NGƯỜI XƯA
Làm sao quên được bóng hình xưa
Nhung nhớ bao nhiêu chẳng thấy vừa
Ly biệt đất buồn nhoè nắng sớm
Chia tay trời khóc ướt sao thưa
Giá ai chẳng phụ lời non biển
Ta chẳng bơ vơ giữa gió mưa!
Nhìn cảnh trăng lên man mác nhớ
Có còn ai để đón và đưa!
NGHĨ VỀ CÁI ĐẸP
Hoa hồng tươi thắm vẻ kiêu sa
Phảng phất đưa hương tới nẻo xa
Ẩn dưới lá xanh gai nhọn hoắt
Đôi khi cái đẹp dễ lừa ta!
TÌNH ĐẦU
Ai có nhớ chăng một buổi nào
Dưới cầu hôm ấy sóng xôn xao
Thẫm xanh mắt nói trong im lặng
Thắm đỏ môi cười dưới nón thao
E thẹn lời yêu không dám ngỏ
Ngượng ngùng thư viết chẳng hề trao
“Bạch câu quá khích” đời nhanh quá
Hương vị tình xưa mãi ngọt ngào!
Xuân Lộc- Hà Nội