HƯỚNG VỀ THĂNG LONG
Thăng Long Hà Nội đẹp ngàn xưa
Thấp thoáng Hồ Gươm bóng háp Rùa
Ánh nắng long lanh nơi phố cổ
Hào quang rực rỡ các đời vua
Ngọc Sơn thiên phú tươi hình tháp
Thê Húc trời ban đẹp dáng chùa
Kỷ niệm ngàn năm in dấu ấn
Thăng Long Hà Nội đẹp ngàn xưa.
Thiên Lý
TỔ QUỐC GHI CÔNG
Đến thăm Côn Đảo chạnh lòng tôi
Trần thế âm dương cách biệt rồi
Những nén hương thơm nghi ngút khói
Dăm ba l1 úa nhẹ nhàng rơi
Anh nằm dưới đó lưu muôn thưở
Bia dựng lên đây tạc vạn đời
Tồ quốc ghui công từng liệt sĩ
Vì dân anh hiến tuổi đôi mươi .
Hải Đường
NHÀ THƠ KHÔNG TUỔI
Nhà thơ không tuổi mãi yêu đời
Mượn bút vay lời thỏa cảnh chơi
Đồng cảm giao lưu vui nghĩa bạn
Hòa thân xướng họa đẹp tình người
Nâng hoa, giỡn bướm say cùng nguyệt
Cởi gió đùa mây đắm với trời
Quên lãng đường đời bao khổ lụy
Hồn thơ đồng vọng rãi muôn nơi
Hoài Nam
HỒ GƯƠM TỨC CẢNH
Tháp bút đài nghiên tỏa bóng xa
Hồ Gươm tươi đẹp cảnh chiều tà
Lăn tăn mặt nước làn thu biếc
Man mác mây trời dải gấm hoa
Thê Húc danh lam tươi đẹp mộng
Tháp Rùa di tích khải hoàn ca
Thăng Long Hà Nội ngàn năm tuổi
Truyền thuyết linh thiêng mãi chóa lòa
Hoa Việt
TÌNH THƠ
Bắc Giang phong cảnh đẹp như mơ
Tỏa sáng Đường thi tạo bất ngờ
Tinh tế lời hay luôn thắm đượm
Thanh cao ý đẹp chẳng phai mờ
Câu văn sống động bao hình ảnh
Dòng nhạc tuôn trào vạn tiếng thơ
Thân ái giao lưu duyên hẹn ước
Bắc Giang – Bà Rịa đẹp tình thơ
Cát Tường
TÌNH NGHĨA NGHỀ NÔNG
Lặn lội ngày đêm với ruộng đồng
Gan lao chẳng quản nắng mưa giông
Anh mong học tập toàn tâm trí
Em ước thành tài giúp núi sông
Đạm bạc cơm nhà lo gắng sức
Gian truân việc nước liệu đền công
Tình duyên cúc trúc se tơ tóc
Trọn đạo phu thê nghĩa vợ chồng
Bích Phượng
THƠ CHÚC TẾT
Năm mới xuân sang chúc mọi người
Gia đình hạnh phúc rộn niềm vui
Tiềm năng phát triển luôn thành đạt
Trí tuệ thăng hoa được sáng ngời
Bản nhạc lời ca vang khắp nẻo
Bài ca tiếng hát vọng muôn nơi
Tưng bừng đón tết hoa khoe sắc
Rực rỡ cờ sao, rợp đất trời.
Đại Nghĩa
ĐẸP VẦNG MÂY TRẮNG
Vầng mây trắng nhỏ dễ thương ơi
Đà khiến duyên thêm cả khoảng trời
Thanh thoát vô ưu vờn bóng núi
Hồn nhiên thỏa chí dõi miền khơi
Hồng trần nào lắm chân thiên sứ
Thế sự đâu mờ mảnh tuyết khôi
Dẫu chẳng kiên gan cùng tuế nguyệt
Cũng ngời một kiếp giúp nguồn vơi .
Đăng Minh
THĂM QUÊ
Vẫn bến Phà Xưa bến nước xưa
Quê ta đẹp lắm kể sao vừa
Hàng cây ríu rít đàn chim hót
Xóm nhỏ kẽo cà cánh võng đưa
Lơ lững cụm bèo xao sóng nước
Tung tăng đàn cá gợn ao trưa
Bao năm xa cách lòng chan chứa
Giọt nhớ theo về kỷ niệm xưa.
Mây Hồng
HOÀI NHỚ
Mảnh khảnh đường đê dáng liễu gầy
Chiều về lững thững mấy đùn mây
Thu tàn nắm níu trên cành úa
Đông dến sầu vươn chén rượu say
Người xa hoài đợi mong xuân lại
Kẻ ở buồn chờ lá Thu bay
Chốn cũ trường đình mong tin bạn
Đường xưa hoài cảm cút tình này
Vân Huỳnh