THÔNG BÁO

Nam moi.1.jpgNăm 2019 đã khép lại , Năm 2020 mở ra một miền đất mới cho Tổ quốc nở hoa. Hai thập niên của đầu thế kỷ XXI đã để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp về sự khởi sắc của đất nước.Đảng ta, nhân dân ta đang tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam. 

Thơ Bạch Cư Dị do thi bá Phạm Đình Nhân dịch
02-06-2012
BCDij.jpg  Xin giới thiệu thơ Bạch Cư Dị

BẠCH CƯ DỊ

(772 – 846)

                         Bạch Cư Dị, tự Lạc Thiên, hiệu là Hương Sơn cư sĩ, sinh vào năm thứ 7 niên hiệu Đại Lịch đời Đường. Ông là nhà thơ nổi tiếng, dòng dõi tướng Bạch Khởi nhà Tần, người quê phủ Thái Nguyên (tỉnh Sơn Tây). Sinh tại huyện Tân Trịnh, tỉnh Hà Nam. Đỗ tiến sĩ năm 28 tuổi. Làm quan nhiều nơi, về Kinh làm việc dược phong Hàn lâm học sĩ, rồi được phong chức Thái tử Tả tán thiên Đại phu. Sau bị kẻ xấu vu hại nên bị giáng làm Tư mã Giang Châu thuộc huyện Cửu Giang, tỉnh Giang Tây. Sau đó được phục chức và đổi làm Thứ sử Hàng Châu (tỉnh Triết Giang), rồi Tô Châu (Tỉnh Giang Tô). Ít lâu sau được phong làm Thái tử Thiếu phó, tước Phùng Dược hầu. Về hưu với hàm Thượng thư Bộ Hình, mất vào năm 846, thọ 75 tuổi. Tác phẩm để lại gồm 3.840 bài thơ văn.

1. ĐÔNG DẠ VĂN TRÙNG

Nguyªn t¸c :                 

                       

                    

                    

                    

Phiên âm :    Đông dạ văn trùng

 

Trùng thanh đông tứ khổ ư thu,

Bất giải sầu nhân văn diệc sầu.

Ngã thị lão ông, thính bất úy,

Thiếu niên mạc thính, bạch quân đầu.

 

Dch nghĩa:     Đêm đông nghe tiếng dế
                       Tiếng dế đêm đông ý tứ não nùng hơn mùa thu
                       Kẻ không biết buồn nghe cũng phải buồn
                       Ta đã già rồi,nghe chẳng sợ
                       Trẻ đừng nghe vì nghe sẽ bạc đầu.

Dịch thơ :     Đêm đông nghe tiếng dế

Dế than rên siết giữa đêm đông,

Kẻ chẳng buồn thêm nặng nỗi lòng.

Ta vốn lão ông, nghe chẳng  sợ,

            Trẻ nghe, đầu tóc bạc như bông.

 

 

 

 

 

2. Chu trung d¹ vò

Nguyªn t¸c :       

       

       

       

       

       

       

Phiên âm :            Chu trung dạ vũ

Giang vân ám du du,

Giang phong lãnh tu tu.

Dạ vũ trích thuyền bối,

Dạ lãng đả thuyền đầu

Thuyền trung hữu bệnh khách,

Tả giáng hướng Giang Châu.

Dịch nghĩa :    Trong thuyền giữa đêm mưa

                        Mây trên sông tối đen dằng dặc,

                        Gió trên sông lạnh kéo dài,

                        Mưa đêm táp mui thuyền,

                        Sóng đêm vỗ đầu thuyền.

                        Trong thuyền có người khách ốm,

Bị giáng chức đi về Giang Châu.

Dịch thơ :       Đêm mưa trong thuyền

 

Mây sông tối âm u,

Gió sông lạnh vi vu.

Mưa đêm mái thuyềnthấm,

Sóng đêm vỗ mạn thuyền.

Trong thuyền có người bệnh,

Bị giáng về Giang Châu.

PHẠM ĐÌNH NHÂN

Chủ tịch Quỹ Giải thưởng Phạm Thận Duật

Phó Giám đốc Trung tâm UNESCO Thông tin tư liệu LS&VHVN

110 Ngõ 158 Ngọc Hà, Ba Đình, Hà Nội

ĐT: 04.37221708 - 0987552467

 

Tác giả PĐN - Dịch