Vài điều phi lộ:
Làng Phú Khê, Hoằng Hoá là cái nôi thơ đủ các thể loại . Một buổii đẹp trời Kẩm tôi cùng với vợ điện thoại trước sẽ vào thăm các Anh Chị để cùng đàm đạo Văn thơ. Hôm ấy vì phát sinh công việc nên đến hơi muộn bữa. Nể quá, đa số đã nghỉ trưa rồi nhưng thật không ngờ chúng tôi vẫn thu được những kết quả tốt - trước nhất là tình cảm các Anh , Chị đã giành cho thật thân thiện và nồng nhiệt . Và trong phần thơ phú rất vui và rôm rả. Vợ tôi vốn cũng là người thích nấu nướng nhưng vẫn phải phục tài anh An và anh Khoa với những món ăn truyền thống đặc sắc ,thành thạo với lối nấu đặc biêt hấp dẫn lại đồng hành môt tinh thần hiếu khách của xứ Cổ Đằng xưa .Quả là:
"Rượu ngon nhắm với nói cười ". . .
Để ghi lại dấu ấn này tôi đã cảm tác 2 khổ thơ Đường luật sau đây :
Đậm đà dân dã -Một vùng quê.
Nhớ thơ PHÚ-THƯỢNG, nhớ làng Khê.
Một sáng thung dung rộn bước về.
HÙNG-THACH-vợ chồng đang lúng túng .
AN KHOA-bạn hữu đã đề huề. . .
Chuối Xanh- Sả- Cá, mang hồn Việt.
Thịt Chó- Mẻ- Giềng, dậy chất quê.
Bản-sắc tạo nên bao cấu tứ.
Mang theo Mặc khách lúc ra về.
2.
Mang theo Mặc khách lúc ra về.
Nồng hậu tình người đất PHÚ-KHÊ.
Câu đẹp đã sinh trong giấc đep .
Lời thơ vẫn đợi dịp tô thơ .
Thôi-xao vẫn nhớ luôn nghiền-ngẫm .
Mài-dũa càng chăm bởi lắng-lo.
Gửi tới PHÚ KHÊ bao ý đẹp .
Tình THƠ, tình BẠN chẳng phai mờ . !
Kẩm