HOA MAI VÀNG
Xuân này đón tết ở quê nhà
Đào thắm quất hường với pháo hoa
Gặp đủ gia đình cùng bạn hữu.
Nhớ mai vàng rực những xuân xa
( Kinh Quốc)
TẾT XA QUÊ
Tha hương-dù vẫn nước non nhà
Dẫu có bánh chưng lắm loại hoa
Lòng dạ hướng về nơi đất mẹ
Sông La-Hồng Lĩnh ấy quê xa
( Xuân Lộc)
HẸN NGÀY GẶP MẶT
Kính chào "Ông lính" Đinh nho Hồng,
Tựa núi Giăng Màn mãi đứng trông,
Mong được gặp nhau cùng Tống Lữ,
Kết giao huynh đệ để tang bồng...
( Lê Kinh Huyền)
MONG GẶP NGÀY XUÂN
(Họa bài “Hẹn ngày gặp mặt”)
Mới biết rằng anh quê núi Hồng
Thơ hay,chưa gặp:mỏi mòn trông
Tết về quê mẹ tìm nhau nhau nhé
Cho bõ tha hương vạn cánh bồng!(1)
(Xuân Lộc)
(1):Ý thơ Lý Bạch: “cô bồng vạn lý chinh”(trong bài “Tống hữu nhân”)
LẠNH LÙNG
Lạnh lùng len lỏi khắp căn phòng
Chạnh nỗi cô đơn giục giã lòng
Tối đến mong chờ cơn lửa ấm
Sáng ra đợi ngóng trận mưa nồng
Nghiêng nghiêng xem xét thùng thư xám
Ngó ngó móc moi mảnh thiếp hồng
Thiên hạ ganh đua tiền với của
Mặc ai buốt giá những đêm đông
Quế Hằng
GIÁ ĐƯỢC
Họa bài “Lạnh lùng” của Quế Hằng)
Chăn đơn gối chiếc chốn khuê phòng
Vò võ canh thâu xót cả lòng
Những muốn sẻ chia cơn ấm lạnh
Hằng mong tận hưởng mối tình nồng
Thương thay số kiếp trơ màu xám
Ngán nỗi nhân duyên nhạt sắc hồng
Giá được chắp ta hai chiếc cánh
Cùng Người-lướt khỏi cảnh tàn đông!
(Xuân Lộc)
TÌNH BẠN DUYÊN THƠ
Duyên thơ nhắn gửi gió la đà
Mượn bút giao duyên mực khó pha
Trăng sáng muôn phương trời rộng khắp
Nước tràn vạn nẻo đất bao la
Tâm tư lắng đọng tình mây nước
Cảnh vật trầm buông ý cỏ hoa
Cái nợ văn chương vay khó trả
Được người tri kỷ dễ đâu mà!
(Hồng Hạnh)
NGƯỜI QUÊ TÔI
(Hoạ nương vận bài “Tình bạn duyên thơ”)
Đôi khi nhấp rượu cũng sa đà
Đi khắp mọi miền tiếng chẳng pha
Luôn nhớ quê cha bên núi Củi
Hằng thương đất mẹ cạnh sông La
Yêu thơ yêu phú yêu cây trái
Thích đối thích văn thích nụ hoa
Hãy đến quê tôi, người sẽ hiểu
Tìm người tri kỷ dễ thôi mà.
(Xuân Lộc)
ĐỌC THƠ KINH HUYỀN
Say sưa khi đọc thơ Kinh Huyền
Những khúc Đường thi bao nét duyên
Đối chuẩn, lời hay,thơ có cánh
Ấm lòng thi hữu ở ba miền!
BIỂN HÁT SÓNG RU(2)
Em ơi biển vẫn hát
Tự đáy lòng xa sâu
Sóng vỗ ru em ngủ
Yêu ghen-bạc cả đầu
(Xuân Lộc)
(2)Chuyển thể ngũ ngôn tứ tuyệt