DÁNG NHỚ CHIỀU XUÂN
Dáng nhớ vườn chiều khuất núi xa
Một vùng trăng nước sóng thu ba
Rừng xuân thắm đượm hương trời đất
Màu áo nồng vương sắc phấn hoa
Ngọn nến thời gian cười ái ngại
Nỗi niềm năm tháng dẫu phôi pha
Quên hờn quên giận, quên buồn tủi
Quên cả ngọt bùi lẫn xót xa.
MÊNH MANG NHÀ BÈ HẠ LONG
Ánh điện sao đêm sáng lập lòe
Trăng nghiêng lấp ló ẩn đầu khe
Mơn man sóng nước trời xanh thẳm
Ngây ngất biển chiều ráng đỏ hoe
Tình nghĩa hồn thơ đày quán gió
Niềm riêng thi hữu nhấp vài be
Ngất ngư du khách mềm môi họa
Nhả ngọc buông tơ chạm nắng hè.
HỒN ĐẤT VIỆT
Lạc Hồng hội tụ đất Thăng Long
Lăng Bác trăng lồng điện sáng trong
Tháp Bút thiêng liêng hồn đất Việt
Hồ Gươm lộng lẫy sắc cờ hồng
Anh linh Văn Miếu ngời tâm trí
Chính khí Cột Cờ sáng núi sông
Đường mới – thành xưa người trảy hội
Ngàn con suối hợp một dòng sông.
BẾN MỘNG
Nắng chiều cô khách đợi chờ ai
Hỡi chàng Lưu Nguyễn mộng Thiên Thai
Trăng vàng trải lụa cong bờ trúc
Nắng tím buông tơ mượt khóm nhài
Những tưởng ngược xuôi miền ảo ảnh
Vẫn còn vương vấn cảnh bồng lai
Đôi bờ thao thức chìm trong mộng
Cạnh búp sen hồng nở nụ mai.
HOA LỤC BÌNH
Tạo hóa vần xoay lắm bất công
Luân hồi vạn kiếp giữa mênh mông
Ăn cùng bão táp chơi theo gió
Ngủ với mưa sa thức giữa dòng
Nắng hạ điểm xanh màu cỏ dại
Sương thu tô lục sắc hương đồng
Bồng bềnh trôi nổi mòn đêm trắng
Tim tím giữa trời có hóa không.