THU SAY
Trời thu lơi lả cảnh phơi bày
Diều lượn tầng không nhẹ lướt bay
Sáo trúc vi vu rung đắm đuối
Sương mai lảng đảng vẫy mê say
Dập dềnh sóng vỗ ru đời ngủ
Lững thững thuyền trôi gọi gió lay
Tiếng hò xa vẳng lời thôn nữ
Nhấp chén rượu đào sao đắng cay...
THU LÀ THẾ SAO?
Thu hỡi về đâu, cuối nẻo trời ?
Thu mang se lạnh gió sương rơi
Thu vàng hoa lá cười duyên nợ
Thu biếc núi non giỡn kiếp đời
Thu khóc trăng tròn mà lặng lẽ
Thu buồn nguyệt khuyết cứ chơi vơi
Thu rơi, tình ái buông lờ lững
Thu vắt ngoài hiên, chớ vội vời!…
ĐÊM NGHE CÂU HÁT DÂN CA
Có phải câu ru cho bé ngủ
Làm dòng sữa mẹ ngọt ngào thêm?
Đong đưa tình nước du dương ấm
Tha thiết hương quê luyến láy mềm
Lúa dậy thơm đồng tan bóng tối
Nắng reo ấm đất xé màn đêm
Lũy tre xào xạc nghiêng câu lý
Tiếng gọi hoa đời bỗng vút lên…
THÁI NGUYÊN
Em về Bắc Thái ngắm đồi trà
Bát ngát xanh rì trải thật xa
Nắng chiếu long lanh soi búp nõn
Sương tan lành lạnh đẫm thân già
Nồng thơm đầm đậm hương không nhuộm
Ngọt chát cay cay vị chẳng pha
Em hái gùi đầy vai vác nặng
Quê chồng chưa biết dịp nào ra.
HẠT THƠ
Có phải tinh cầu kia nóng chảy
Tan vào sương sưởi ấm hồn thơ?
Đêm dìu dịu tỏa màu mây ảo
Khuya lững lờ xoa ánh nguyệt thơ
Yên tĩnh quá, mơ hòa nét bút
Trôi êm sao, mộng bén duyên thơ
Xòe tay hứng hạt thơ bay lả
Ủ gối mềm, say khướt dáng thơ.
CÂU CHUYỆN CỦA ĐẤT
Lặng nghe chuyện kể tự xa xưa
Đất trải bao mùa bấy nắng mưa
Vẫn ngọt đường thơm tình ấp ủ
Càng mềm lối sạch bóng đong đưa
Hoa tâm vươn nở xanh vườn rộng
Trái trí kết bồi thắm ruộng thưa
Cây đức ươm mầm nên quả thảo
Cho đời mát mắt buổi ban trưa.
TANG CẢM
(Viết trong ngày chịu tang mẫu thân)
Tử sinh chữ nghiệp chuyển vô biên
Trần thế ưu tư cuộc não phiền
Ân đức suối ngàn khe tịnh thủy
Hạnh duyên từ mẫu đóa hồng liên
Tảo tần trọn kiếp trồng cây phúc
Thanh thản thiên thu dạo cảnh tiên
Ly biệt niên niên bi trắc ẩn
Cách lìa nhất nhất cảm hoài miên.
TẤM LÒNG THÀY CÔ
(Cảm tác qua thơ bạn bè viết về ngày 20-11)
Chữ tâm nhà giáo tỏa ngời ngời
Lưu dấu gương bao thế hệ soi
Tận tụy đón đưa qua bến sáng
Miệt mài chèo lái đến bờ vui
Bao dung thưởng phạt nên bè bạn
Nghiêm khắc cương nhu giữ đạo đời
Yêu trẻ, yêu nghề hơn vị kỉ
Chữ tâm nhà giáo tỏa ngời ngời.
Lương Lương Hòa
TP Hồ Chí Minh