THĂM MỘ MƯỜI CÔ GÁI
NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Đồng Lộc- chiều nay tôi đến thăm
Mộ mười cô gái lặng im nằm.
Tháp chuông tiếng vọng cùng sông núi
Bia đá tên ngời với tháng năm.
Trinh liệt thắm đài hoa bất tử
Tiếc thương chan giọt lệ khôn cầm.
Nén nhang ngát quyện hương bồ kết
Dâng nữ anh hùng, mãi khắc tâm.
Ngã ba Đồng Lộc tháng 11/2011
VỊNH ĐÀO
Tới hẹn tàn đông lại đón nàng
Hoa chen hoa, nụ nét đoan trang
Màu sen- dăm cánh, sắc đà nhuốm
Dáng mận- mươi cành, vẻ những mang
Rạng rỡ thay mai khi tết đến
Nồng nàn thế cúc buổi xuân sang
Vấn vương trên má ai còn thắm
Để khách du xuân dạ rộn ràng.
NGẮM CÂY QUÂN TỬ(*)
Cũng tán xum xuê - khéo giỡn đời
Hổ danh “ Quân tử” chậu ngồi phơi
Nên thân há chẳng do người uốn
Được thế nào không cậy kẻ vời
Dãi nắng thi gan xem dạ thật
Dầm mưa đọ chí thử lòng chơi
Sao không làm bách, tùng vươn thẳng
Ngão nghệ mà reo với gió trời.
(*): “Quân tử”, một thế cây cảnh.
TIẾNG RAO
“Bao nóng, bánh bao ! ai bánh bao ?”
Đông lùa cơn bấc, tiếng ai rao
Run run lẫn gió lời khoan nhặt
Loáng thoáng nhòa sương giọng nghẹn ngào
Cay đắng, võ vàng- khuya nhào nặn
Dẻo thơm, tròn trắng-sáng mời trao
Cho người nồng ấm, em tê lạnh
Ôi biết bao giờ hết tiếng rao !
XA BẢO LỘC
Bảo Lộc xa rồi, mãi ngóng theo
Đường về vi vút tiếng thông reo
Chuông chùa Phước Huệ còn man mác
Chút lạnh người trao, rớt đỉnh đèo
Bảo Lộc,đèo Sông Pha 2008.
ANH SƠN YÊU DẤU
Một dải non sông biếc sắc trời
Anh Sơn yêu dấu của ta ơi !
Lúa xanh đồng trải làn nhung mượt
Ngô đỏ đồi vương ánh nắng ngời.
Nghĩa nặng, Kim nhan cao dáng đứng
Tình trong, Lam thủy rộng dòng khơi
Quê hương muôn thuở hồng trang sử
Đẹp mãi bài ca, rạng rỡ đời.
HƯƠNG XƯA
Dĩ vãng tìm về ướt đẫm ngâu
Hương xưa còn đó, buổi ban đầu
Người đi mộng cũ lòng vương nặng
Kẻ ở cảnh này dạ khắc sâu
Ô Thước ngàn năm đành lỡ nhịp
Ngân hà vạn thưở nỡ giăng sầu
Ngưu Lang, Chức Nữ còn bao kiếp
Ngày ấy, bây giờ- mấy khác nhau.
KIM NHAN
Hứng mưa, đón gió những đầy vơi
Kìa ngọn Kim Nhan đứng chọc trời
Mây lượn lưng sườn- làn sóng cuộn
Trăng treo chót đỉnh- mảnh gương soi
Ngang tay chú Cưội sờ cằm chẻ
Xéo mắt cô Hằng ghé má ngời
Một đóa sơn kỳ ai khéo tạc
Giữa đời dáng đá mỉm cười tươi.
RỪNG THU
Rừng thu man mác sắc thu rơi
Từng biếc xen hồng, trùng điệp phơi
Xào xạc ngàn non lau, lách trắng
Nhấp nhô muôn ngọn bách, phong ngời
Quan san đã nhuốm màu nhung nhớ
Dặm khách còn phô nét lả lơi
Gấm vóc sơn hà ai khéo dệt
Nỗi xưa, cảnh ấy những bời bời.
TIỄN THU
Ta tiễn em về, thôi nhé thu !
Đầy vơi chắc cũng đủ vui sầu
Đã nghe heo hút từng cơn bấc
Chợt thấy xao lòng vắng bóng ngâu
Chén cúc chưa nguôi câu ước vọng
Vần thơ còn ấm chữ mong cầu.
Ai đâu níu bước thu đương trải
Hứng giọt thu tàn, mãi nhớ nhau.
HUYỀN THOẠI TÀU KHÔNG SỐ
Không số ! Con tàu vượt đại dương
Làm nên huyền thoại thật phi thường.
Đồ Sơn lướt sóng ra tiền tuyến
Vàm Lũng canh thù đón hậu phương. *
Biển dẫu nhòa tan ngàn dấu vết
Tim còn sáng chói một con đường
Chiến công lừng lẫy ngời trang sử
Thắm mãi muôn đời , tỏa ngát hương.
*Đồ Sơn,Vàm Lũng:điểm đầu và điểm cuối của đường
Hồ Chí Minh trên biển.
CHIỀU QUÊ
Óng ả chiều quê thảm lúa vàng
Hương đồng ngào ngạt, gió mênh mang
Râm ran trẻ hát ca cao vút
Chấp chới diều bay lượn nhẹ nhàng.
Đủng đỉnh đàn trâu nhơi* rạ cỏ
Hả hê nông lão ngắm thôn trang.
Đời vui đã sáng chân trời mới
Một thoáng chiều quê, thật dịu dàng.
* Nhơi: nhai lại (tiếng địa phương).
GƯƠNG XƯA : TỪ HẢI
Anh hùng nỡ gục bởi hồng nhan
Từ Hải- gương xưa vẫn chửa tàn
Lộc trọng - lỡ tin trò dụ dỗ
Giải binh -đành mắc chước chiêu an.
Năm năm còn đó, cơn vùng vẫy
Một phút vùi theo trận gió càn.
Trí dũng chẳng tày nhân mỹ kế
Thẹn này ai nữa, hỡi nhân gian ?