NGỠ NGÀNG
Qúy tặng Hồng Hòa
Bước hẹn ngày xưa đã lỡ làng
Thôi đành dang dở nhịp cầu sang
Anh choàng kỷ niệm ôm đêm trắng
Em trải ưu tư gối mộng vàng
Những tưởng tình nay rồi lặng lẽ
Nào ngờ nghĩa cũ lại vương mang
Một chiều em đến khơi hồn mộng
Giữa thực nhìn nhau luống ngỡ ngàng.
NỬA NỤ BAO DUNG
“ Tặng những cô gái chân quê lấy chồng ngoại”
Thoáng chút vui nghe trở giấc đời
Em về sao khéo ngỡ - ngàng – tôi
Trên đường đất đỏ xoay chân đất
Dưới khoảng trời xanh tạo dáng trời
Sữa ngậm căng đòng hương lúa ngẹn
Sương xao tròn mắt đóa mơ rơi
Gót hoa giữa thực xa nguồn cũ
Sót lại trong ta nửa nụ cười.
CHIỀU SÔNG VỊ
Nước lặng non vờn một dải xanh
Xao lòng Lữ Vọng giữa mông mênh
Cần tung sóng gợn xa -xôi- mộng
Câu thẳng mồi rung -khắc- khoải- tình
Gom cả ngàn xưa bầu-chính-khí
Gửi riêng mai hậu ánh-trung-trinh
Chiều sông Vị chuyển dòng Châu-Trụ
Thắp rạng đông soi chí-ngạc-kình.
Nhân Ảnh