Chùm thơ của Chi hội Hải Phòng- DG Ngọc Châu biên Tập
27-11-2011
Phuoïng.jpg Xin giới thiệu chùm thơ của Hải Phòng - Chi hội của thành phố Hoa Phượng đỏ

MỜI BẠN

 

Mời bạn về chơi với đất hoa

Sắc hương hòa quyện khắp muôn nhà

Vườn hồng thơm ngát khi sương sớm

Luống cúc tươi vàng lúc ráng pha

Hạ Lũng thân thương chờ khách đến

Hải Phòng thắm thiết cử người qua

Mong sao tình nghĩa luôn bền chặt

Để mối tâm giao mãi chẳng nhòa

 

                               Hồ Xuân Thiêm

 

UỐNG TRÀ

 

Đêm đã về khuya trăng lặn rồi

Trà mai mời bạn nhấp cùng tôi

Hương thơm phảng phất mờ sương núi

Vị đậm lâng lâng thoảng gió khơi

Thế thái buồn tênh đen hóa trắng

Nhân tình tráo trở khóc ra cười

Sự đời thôi mặc, ta nâng chén

Kìa, khóm lục bình vẫn lặng trôi

 

                                  Tường Văn

 

ĐÀN GÌ ĐÂY

                  (Thơ đố 1 )

 

Đàn gì độc đáo Việt Nam ta

Chỉ một giây thôi, đủ giọng hòa

Réo rắt thanh cao như tiếng mẹ

Ngọt ngào trầm lắng, tựa lời cha

Trai nghe dạo nhạc, khôn đi nổi

Gái thấy thử đàn, khó bỏ qua

Cuốn hút từ già cho tới trẻ

Kính mời huynh hữu giải ngay ra.

                       

                     Hồ Xuân Thiêm

 

ĐÀN GÌ ĐÂY

                          (Thơ đố 2 )

Đàn gảy một dây triệu khúc ca

Tiếng trong tiếng đục vẫn chan hòa

Véo von giọng hát như lời mẹ

Trầm bổng câu ca tựa ý cha

Réo rắt tay vê như thác đổ

Rộn ràng phím nắn tựa mây qua

Từ trong âm hưởng mà suy diễn

Khúc nhạc lưu truyền cứ vọng ra

                          Vũ Phương Thắng

 

HOA GÌ ĐÂY

                       (Thơ đố 3 )

Trưa hè nắng lửa cứ tươi xanh

Chỉ thấy mầm hoa, chả thấy cành

Thanh thoát nụ hồng, chờ sáng tỏ

Dịu dàng cánh trắng, đợi đêm thanh

Chìm trong nước, củ không hề thối

Ngập tận bùn, hoa cũng chẳng tanh

Mưa gió dập vùi, hương vẫn đậm

Khiến người đã gặp, bước không đành

 

                         Hồ Xuân Thiêm

 

ĐÀN BẦU

                    (Thơ giải 1)

 

Chỉ có loại đàn nước Việt  ta

Một giây độc nhất đủ cùng hòa

Ngọt ngào cao bổng như lời mẹ

Rào rạt thấp tràm tựa giọng cha

Anh thấy dây rung nhanh bước tới

Em nghe đàn lẩy chậm đi qua

Đàn bàu thánh thót tim rung động

Chẳng khó Bình Sơn đã giải ra

                                       Bình Sơn

                                

ĐÀN BẦU

                 (Thơ  giải 2 )

Tiếng tơ, tiếng trúc não lòng ta

Huyền độc, âm dương thỏa sức hòa

Bay vút tầng mây trời xứ mẹ

Lắng sâu đáy nước biển quê cha

Nằm nghe ngón nẩy lòng khôn dứt

Ngồi ngắm tay rung bước khó qua

Độc đáo tinh hoa văn hóa Việt

Đàn bầu- thế giới kiếm đâu ra.

 

                                 Công Xình

 

          HOA SEN

                     (Thơ giải 3)

 

Sống giữa đầm lầy bụi chẳng vương

Vươn khoe sức sống với muôn phương

Mặc bùn hôi hám hoa thơm ngát

Kệ nước đen ngòm cánh sáng gương

Dẫu sánh vàng thoi đâu có kém

Dù so bạc nén dễ chi nhường

Hoa sen biểu tượng tâm hồn Việt

Trong sáng thanh cao tỏa sắc hương

 

                                        Văn Thứ

 

HOA SEN

                  (Thơ  giải  3 )

 

Dưới nắng trưa hè vẫn biếc xanh

Lá như chiếc lọng phủ che cành

Nhị vàng tươi lúc vừng dương tỏa

Bông trắng mờ khi nguyệt chiếu thanh

Người mến hương nồng không muốn bước

Khách mê sắc thắm bỏ sao đành

Hoa sen tô cảnh đồng quê đẹp

Dẫu đứng trong bùn chẳng nhuốm tanh

 

                                         Thanh Hà

QUÊ ANH

 

Tia nắng đầu tiên đậu trước mành

Sương vương mắt lá hạt long lanh

Tiếng chim ríu rít rơi đầy ngõ

Lới gió lao xao vít trĩu cành

Hoa trái đu đưa khoe sắc thắm

Cỏ cây tha thướt dậy màu xanh

Quê hương đằm thắm tình nhân ái

Hồn hậu bao dung mảnh đất lành

 

YÊU THƠ

 

Yêu thơ từ nhỏ thuở lêu têu

Chẳng phải Nhà thơ, mới chỉ Lều

Rút ruột thành tơ mơ mộng dệt

Kéo đời hóa sợ khát khao thêu

Tìm thấy học hỏi còn chưa đủ

Kiếm bạn giao lưu cũng chửa nhiều

Kiên thức văn chương như biển cả

Ngẫm mình đang ở hạng rong rêu…

  

                               Đỗ Bá Cung

 

MỘT CHÚT TÌNH THƠ

 

Liễu rủ cành tơ nhẹ gió gày

Nhị hoa đang đợi tỏa hương say

Mây vờn lơ lửng khơi đông giá

Sương tỏa mênh mang gợi gió may

Cảm xúc dồi dào mơ chửa cạn

Tâm tư chan chứa mộng li đầy

Chòng chành đêm vắng tâm hoài niệm

Một chút tình thơ nợ trả vay

      

                          Lâm Trúc Đường

 

 

VỊNH CÁI THANG

 

Thân quen kẻ khó hoặc người sang

Dẫu nắng hay mưa vẫn sẵn sàng

Chân đứng vững vàng hai trụ dọc

Thân nghiêng chắc khỏe chín thanh ngang

Leo cao lắm lúc e lòng thiếp

Tụt thấp bao phen thẹn dạ chàng

Nâng đỡ cho đời cao tí chút

Giàu nghèo, nặng nhẹ vẫn cưu mang…

 

                                        Hồng Nguyễn

 

EM VÀ TÔI

 

Dáng chiều lãng đãng đám mây trôi

Thấp thoáng bên nhau tận cuối trời

Giữa khoảng mênh mông thuyền với bến

Bên bờ thăm thẳm bạn cùng tôi

Người quen ấp ủ say mi mắt

Kẻ biết mơ màng thắm sắc môi

Cảnh cũ tình xưa sao thắm thiết

Cùng nhau kết nghĩa khéo nên đôi

 

                                   Vũ Phương Thắng

 

ANH THẢ HỒN THƠ

 

Anh thả hồn thơ trong mắt em

Long lanh ánh ngọc thế gian thèm

Môi hoa bừng nở mùa xuân lạ

Suối tóc buông dài bóng hạ quen

Ta hiến cho nhau màu lửa lựu

Em trao tặng bạn sắc hương sen

Đêm nghe khúc nhạc du nhân thế

Đong cả trời sao đầy mắt em

 

TRÚC NHỚ MAI

 

Chẳng phải sinh ra chốn điện đài

Nhưng làm xao xuyến những lòng ai

Quản chi sương gió ngày xuân rộng

Chẳng sợ mưa giông tháng hạ dài

Muốn hiến trọn đời hương kết phấn

Mong làm sắc thắm nhụy không phai

Tâm tư muốn gửi cùng tri kỉ

Vườn nhỏ đêm tàn trúc nhớ mai

 

                                 Lê Khắc Nhẫm

 

BẾN  K15

 

Trước bến “Mười lăm” lộng gió trời

Tuyến đường huyền thoại vượt trùng khơi

Đoàn tàu đặc biệt không mang số

Chiến sĩ tiên phong trọn nghĩa đời

Những chuyến hàng đi bom đạn dội

Bao người lính thủy máu xương rơi

Con đường lịch sử mang tên Bác

Sống mãi niềm tin giữa biển trời

 

                                 Hoàng Đăng Lộc

 

 

VÀO  THU

 

Heo may xào xạc báo thu vào

Tiếng lá rơi nghiêng khẽ xác xao

Đùa bạn bướm chao trên luống cúc

Đớp mồi cá động dưới cầu ao

Chiều buông mặt đất vàng cây cỏ

Đêm xuống vòm trời tím ánh sao

Vườ thắm rộn ràng mùa hái quả

Trái thơm ngào ngạt chất đầy bao

 

                                     Nguyễn Quang Khải

 

TRƯỚC TƯỢNG BÀ

 

Tượng đồng vàng ối đã nhìn quen

Còn trước tượng bà nắng thẹn hèn

Đường bệ oai phong nhìn phượng đỏ

Mênh mông biến sắc hóa da đen

Xưa người trấn biển quê hương trọng

Nay cháu xây thành đất nước khen

Sử sách vẫn ngời công nữ tướng

Bà ơi Bắc quốc lại mon men…

 

 

BẢN VÙNG CAO

 

Nhà sàn vách nứa mặc gió lùa

Thon bản vùng cao vốn rất thưa

Lên rẫy địu con theo bố mẹ

Phạt cây tỉa hạt ước trời mưa

Nước bương, sắn nướng dùng ban sáng

Thịt thú, cơm đồ để bữa trưa

Tự cấp tự cung như thượng cổ

Rượu cần thường nhật mỡ cùng dưa

 

(Họa bài thơ CẢM BẠN  của Hồng Nguyễn)

                               

                                           Trần Khải

 

HIỂU THẤU

 

Nổi lửa lên đi để nước sôi

Trà hương thơm mát tớ, mình ngồi

Lai rai trò chuyện câu thơ phú

Rủ rỉ tào lao mảnh cuộc đời

Đằng ấy con đau, khan lúc sướng

Phía mình vợ ốm, hiếm niềm vui

Hai ngươi hai nỗi mà như một

Văn phú thi đàn vẫn thích chơi

 

                                      Huy Hẹn

 

ĐẸP MỌI NHÀ

 

Làm đẹp mua vui khắp mọi nhà

Cho đời thưởng thức vạn loài hoa

Trà, lan đua sắc phô son phấn

Nhài, huệ khoe hương tỏa ngọc ngà

Khai thác nhờ tay người tháo vát

Mở mang cậy sức kẻ tài hoa

Dẫu rằng phát triển còn gian khổ

Xuôi ngược kiếm tìm chẳng ngại xa

 

                                       Đoàn Thế Tần

 

 

Tác giả Ngọc Châu Biên Tập