Lý do đơn giản chỉ vì ông đang yêu một người đẹp. Gia đình của cô gái lại đòi hỏi ai muốn làm rể thì phải có ấn tri huyện
Nhà thơ trẻ đã lao vào con đường đó với mong được kết duyên. Ông thường ngâm bài thơ cổ có câu:
Quy lai bất sách phong hầu ấn
Chí hướng quân vương mịch ái khanh
Nghĩa là :
Ta về chẳng tiếc gì phong tước
Chỉ cốt vua cho được lấy nàng!
Nhưng rồi bao nhiêu lần ông đều bị loại: “Năm Kỷ Dậu tôi đã thi hỏng, năm Nhâm Tý tôi lại hỏng thi”. Đúng vào khoa Nhâm Tý này (1912) Tản Đà còn chứng kiến cảnh trường thi có bão lụt, có thí sinh bị chết cóng. Ông chán nản cảnh lều chõng và đau đớn nhìn người yêu bước lên xe hoa đến nhà người khác. Vậy là “xôi hỏng bỏng không ?”