CHUYỆN NHÀ ANH
(Kính tặng Nguyễn Thanh Sơn, CCB Trung đoàn 280)
Anh vốn cùng tôi ở Quảng Bình
Lại vào Quảng Trị, tử coi khinh
Vươn nòng vít cổ bầy không tặc
Hạ pháo kinh hồn lũ bộ binh
Lấp lánh huân chương nhiều chiến tích
Bùi ngùi gia sự nhị sinh linh
Gái đầu nằm đó ba mươi sáu
Kế tiếp trai sau mắt hết minh...
Hừng hực xe bon, xóc gập ghềnh
Em yêu chờ nhé, phúc mông mênh
Tay thêu chỉ đỏ, lòng trầm lắng
Nòng dõi trời cao, pháo nhẹ tênh
Phố Huế máy reo, khăn chất ngất
Đầu Mầu đạn nổ, giặc tan tành
Thư về thôi thúc người thanh nữ
Chiến thắng mùa hè (*) có sức anh!
Trường Thọ trời sầm đẫm lớp “sương”
Người đeo mặt nạ, kẻ tìm đường
Cỏ xanh chuyển sắc rồi khô lá
Đất sẫm gan lỳ cũng nhói xương
Một trận phun “mù” đầy ác tính
Mấy đời di chứng, có ai lường
Nhà sinh cháu gái lâu khôn lớn
Đứa nhỏ ngoan hiền ắp mến thương
Mỗi năm một lớp, giỏi ai bì
Bỗng sáng một ngày khó bước đi
Thị lực suy dần, qua đợt khám
Học hành tăng gấp, kịp mùa thi
Ba trường đồng khoá không thua kém
Một lớp riêng em chẳng chịu nhì
Hơn chục tuổi đời, ông phải dắt
Tiếng đàn ngọt thỉu gợi tâm suy !
Ngôi nhà nho nhỏ tại Hoàng Mai
Chèo lái dìu nhau vượt dặm dài
Chị gái quơ thân vùi quá khứ
Em trai dạo khúc hướng tương lai
Khéo tay mẹ lựa thương con lớn
Tinh mắt cha dồn quý cậu hai
Nức tiếng gần xa người lính cựu
Thấu tình gia cảnh có lòng ai ?
* Mùa hè 1972, cuộc chiến đấu ở Thành cổ Quảng Trị
Lương Văn Trước - bút danh Nắng Mai
Quân Long Biên – Hà Nội