1) BIỂN CHIÊU
Trông vời cánh nhạn cuối trời tây
Biển rộng khơi xa ngọn gió gầy
Nắng nhuộm hoàng hôn nhoà bụng biển
Mưa tràn ảo ảnh nhợt lòng mây
Thương thuyền kéo lưới khi triều cạn
Xót bến chờ em buổi sóng đầy
Lộng lẫy chân trời ngần ánh biếc
Đêm dần đặc quánh nhủ tình ngây.
2) BẠN ĐẾN CHƠI NHÀ
(Thủ vĩ ngâm)
Bạn đến nhà chơi lại có quà
Thơ vần họa nở đẹp như hoa
Tình hay mỗi chữ đều sâu sắc
Nghĩa đẹp từng câu cũng mặn mà
Ấm áp đời vui như bản nhạc
Nồng nàn sống khỏe tựa lời ca
Bâng khuâng cảm mến tình thân hữu
Bạn đến nhà chơi lại có quà.
3) CHÂN DÀI THỜI NAY
Gió đã ghen liều cả với mây
Cho em muốn nổi cũng phô bầy
Chân dài tấp tửng nằm phơi thịt
Váy ngắn buông tuồng đứng hở nây
Lắm đứa thừa tiền tham của lạ
Nhiều nàng khát bạc thỏa cơn say
Gian trần quả thật tai ương quá
Cuộc sống lem nhem bởi lũ này.
4) CHIỀU QUA
Cánh hạc nghiêng chiều lặng lẽ qua
Trong sương lãng đãng gót chân ngà
Tường đông thấp thoáng cây vờn nụ
Ngõ trúc mơ màng lá giỡn hoa
Giữa dạ niềm thương còn xót đấy
Trong tâm nỗi nhớ cũng đau mà
Càng thêm bịn rịn hình ai cũ
Một thoáng mơ hồ ngút nẻo xa.
5) CHỜ ĐỢI
Từ đáy tim yêu nỗi nhớ mềm
Mong từ sớm rạng tới khuya đêm
Hoa vàng rũ cánh phơi ngoài ngõ
Lá đỏ lìa cây trải trước thềm
Gió tạt cho tình đành buốt nữa
Mù giăng để núi phải buồn thêm
Tơ lòng quặn thắt trong chờ đợi
Mới hiểu xa nhau lắm muộn phiền.
6) CHỢ PHIÊN THÁNG TÁM
Đủng đỉnh qua dòm buổi chợ phiên
Ven sông xóm trại mấy nơi liền
Người mua mặc cả mong đồng bớt
Kẻ bán so kè muốn giá lên
Trọc phú không vào, hòm lắm bạc
Bình dân vẫn tới, túi vơi tiền
Nào mai cố bước vào siêu thị
Ngắm nghía dăm lầu tưởng cõi tiên.
7) CHÚ BÉ ĐÁNH GIẦY
Một chiếc hòm con mấy thứ nghề
Loanh quanh góc phố đánh giầy thuê
Sang giầu lắm kẻ huyênh hoang mắng
Cậy thế nhiều người bạc bẽo chê
Sớm dạo đầu đường rao ngõ nhỏ
Chiều lê cuối chợ ngủ bên hè.
Thương tình thân bé còm đen đủi
Sót cảnh lầm than dạ tái tê.
8) CHUỖI THỜI GIAN
Chiều buông ác lặn ánh chân trời
Hạc đã bay về chắp cánh đôi
Bóng núi vàng ngây trong ráng tỏ
Chùm mây trắng ngợp giữa tia ngời
Nôn nao mắt nhận làn sương rớt
Rạo rực tay cầm cánh lá rơi
Bất tận thời gian mờ ký ức,
Sông đầy nỗi nhớ lững lờ trôi.
9) CÔ ĐƠN
Lạnh lẽo hồn ai giữa giấc đêm
Rằm khuya trải bạc ánh buông mềm
Trời giăng ngõ vắng cơn mưa rối
Đất mỏi đường khô giọt nắng êm
Khắc khoải tình đau lòng khổ mãi
Bồn chồn sương buốt gió buồn thêm
Cô đơn rượu cũng thành ra nhạt
Một ánh trăng rơi động trước thềm.
10) CÕI VÔ THƯỜNG
Như sương buổi sớm trên nhành biếc
Tựa nắng ban chiều giữa nõn xanh
Mải miết chim bay vào cuối núi
Say sưa kiến chạy ở trên cành
Trần gian cuộc sống luôn thay đổi
Cõi tục vô thường khó định danh
Bởi thế xưa nay từng đã hiểu
Còn ai chẳng biết cũng thôi đành.
Đặng Quang Long.
Tổ 1,khu 8B,Quang hanh,Cẩm phả,Quảng ninh.
ĐT: 0984836314
E Mail: thuong.dangvo@yahoo.com