Chùm thơ của Nam Khánh - An Giang
14-10-2011
An gIang 2.jpg Xin giới thiệu chùm thơ của thi hữu Nam Khánh

VIỆT NAM  QUÊ HƯƠNG TÔI

 

Việt  Nam  tổ quốc, cõi  trời đông
Văn hiến ngàn năm kết đại đồng
Hà Nội Thăng Long ngời lịch sử
An Giang Bảy Núi rạng non bồng
Quê hương đồng lúa tươi màu biếc
Xứ sở biển  khơi
 đẹp  sắc hồng
Thế  hệ  bao đời yêu  giữ  nước
Vẻ vang trang sử giống Tiên Rồng .

NGÀY TOÀN THẮNG

Tháng tư toàn thắng khắp quê nhà
Diệt giặc xâm lăng chiếm nước ta
Đánh Mỹ một  lòng  luôn  tiến bước
Đuổi  Tây nhất dạ quyết xông pha
Hòa Bình Thống Nhất văn minh khởi
Độc  Lập  Tự  Do  tiến  bộ  ra
Đoàn kết Bắc Nam thành một dải
Non sông  gấm vốc vững thêm đà.

ĐẤT NƯỚC THÀNH ĐỒNG

Năm tháng dải dầu mãi tiển xa
Ấm no hạnh phúc đến từng nhà
Trường kỳ kháng chiến đâu còn nữa
Dày dặm gian lao đã vượt qua
Đất nước thành đồng tươi vạn
nẻo

Quê hương đổi mới đẹp ngàn hoa
Chào mừng kỷ niệm ngày toàn thắng
Khắp Bắc, Trung, Nam khởi khúc ca.
  

anh_nam_khanh 1.jpg Chân dung tác giả

 
XUÂN, HẠ, THU, ĐÔNG

MAI, LAN, CÚC, TRÚC

 

Xuân về non nước, rợp Mai vàng

Xuân rải trên cành giọt nắng loang

Xuân đạo lòng ta thêm sức sống

Xuân đời, nhân thế vẻ huy hoàng

Xuân mang khí hậu tươi màu lá

Xuân chở tiết trời rực ánh quang

Xuân đến chung vui ngày họp mặt

Xuân mừng vạn sự với an khang.

 

Hạ vàng Lan tím, trải đồi nương,

Hạ ấm lòng ta; chút nắng hường

Hạ khắc tình duyên trên phiến lá

Hạ đan mộng ước mỗi cung đường

Hạ khơi nỗi nhớ ngày chung bước

Hạ gợi niềm mong lúc bãi trường

Hạ vắng người xưa bao nuối tiếc

Hạ về lưu luyến thuở yêu thương.

 

Thu nhẹ chân qua gác nhỏ này

Thu vừa mang lại chút mê say

Thu đưa sắc lụa Trăng lơ lửng

Thu tặng màu hoa Cúc rợp đầy

Thu vẽ sông mơ ngàn cánh sóng

Thu xây núi mộng vạn vòm cây

Thu còn man mác, lay cành gió

Thu mộng tình ai cõi thế này?

 

Đông lạnh cô phòng nỗi quạnh hiu

Đông càng buốt giá; bóng cô liêu

Đông buông ngõ Trúc xôn xao nắng

Đông thả đường tơ, héo hắt chiều

Đông ước nẩy mầm cho kẻ mến

Đông mong hé nhụy  để người yêu

Đông còn yên giấc trong sâu thẳm

Đông giết tình Xuân lại thắm nhiu.

 

 

 

THÀNH TRỤ HOẠI KHÔNG

 

Đời người nương tựa kiếp phù sanh
Sống tạm dương gian sợi chỉ mành
Chẳng biết vô thường là mộng ảo
Đâu hay cõi thế thật mong manh
Sớm chiều tranh đấu lo danh lợi
Ngày tháng đua chen để giựt giành
Nhắm mắt chỉ còn tay trắng vậy
Sang hèn chung một nấm mồ xanh
.

            Nam Khánh – An Giang

Tác giả Nam Khánh - An Giang