ĐỨC SÁNG DANH Y
Từ quan, về đất mẹ thơm Hương
Lòng nhớ quê cha chốn Hải Dương
Chữa bệnh, cứu người, ngời đức sáng
Thương dân, thương nước, dạ sầu vương
“Công danh trước mắt trôi như nước
Nhân nghĩa ngàn năm chảng đổi phương”(*)
Hậu thế muôn đời soi chữ ĐỨC
Danh y Hải Thượng sáng ngời gương
(*): Thơ Lê Hữu Trác
TƯỞNG NHỚ DANH Y LÊ HỮU TRÁC
Gió chiều nhè nhẹ thổi Truông Mung
Hậu thế dâng hương cụ Lãn Ông
Bàu Thượng, quê Hương cây cỏ quý
Hải Dương, đất Bắc đáng mừng công
Tìm tòi chữa bệnh thương người khó
Lười biếng công danh kể nước sông
Y ĐỨC ngàn năm còn sáng mãi
Nam nhân Nam dược chữa tinh thông .
VỀ QUÊ MẸ
Hương Sơn quê mẹ Đại danh y
Bỏ chức, từ quan đến chốn ni
Bốc thuốc, cứu người, thương kẻ khó
Làm thơ, viết sách, ngán triều suy
“Thượng kinh ký sự”, đầy lao nháo
Mệnh chúa an bài chẳng nghĩ chi
Truyền lại tài y cho hậu thế
Sử vàng mãi mãi vẫn còn ghi .