VIẾNG BÁC
Trời xanh mây trắng gió hiu hiu
Kính cẩn bên lăng Bác một chiều
Hoa đại thơm lừng - Kìa - Bác tặng
Hai tay con nhận - Giữ - Nâng niu.
XUÂN ĐANG CHÍN
Thơ thuận nghịch độc
Xuân vừa độ chín ửng môi hồng
Cúc đẹp thay người để ước mong
Lần lữa khách qua nên đứng đợi
Dúng dăng cầu nối lại ngồi trông
Thân ai bạn đợi thuyền mong bến
Nhắn bạn ai chờ suối nối sông
Nhân có lời cùng em tỏ giải
Lân la chỉ hỏi - Yêu anh không?
ĐÔI MẮT
Thơ thuận nghịch độc
Đôi mắt đời sinh song cả hai
Rõ rành đen trắng thật hình hài
Đôi mi sụp phủ hờ che nhãn
Bốn mí nháy hoài ngỡ ngó sai
Đôi mũi sống cao không trội nổi
Cặp tròng đen nhánh chẳng phôi phai
Đôi già bởi lão nên đeo kính
Đôi bữa nhìn như sáng ngọc trai.
BỈ CỰC THÁI LAI
Thơ thuận nghịch độc
Qua thời ta khổ tận ngày xưa
Dãi nắng dầm sương giọt mắt mưa
Da bủng beo lưng cơm lửng lửng
Dạ sầu bi sống kiếp lơ lơ
Xa anh trận chiến từng đêm mộng
Nhớ chốn thi đàn lắm buổi ưa
Ba nổi bảy chìm đời tưởng ế
Tha hồ quý bạn đến người đưa.
BẠCH ĐẦU HOA
Kính tặng Hội Cựu chiến binh.
Một thời hăm hở một thời xa
Được ở gần nhau tuổi đã già
Chinh chiến bao thời xanh mái tóc
Thanh bình một sớm bạch đầu hoa.
TRỒNG DỨA
Yêu mến tặng chị em vợ bộ đội
"Khóm" xanh em nấu nồi canh cá
"Thơm "chín chờ anh mãi vắng nhà
Tiễn nhớ anh trồng "gai" đậu quả
Nhớ mong chồng ngắm"dứa"ra hoa.
(Khóm, thơm, dứa ,gai là tên gọi quả dứa ở 3 miền nước ta)
TIỄN CON ĐI BỘ ĐỘI
Nghe loa kêu gọi tòng quân ra
Mẹ dậy vào vườn hái bó hoa
Mắt ướt miệng cười tay nắm chặt
Con đi - Xây hạnh phúc muôn nhà.
ĐẾN BẾN BỜ
Nhớ một mùa thu rực đỏ cờ
Bác về Hà Nội đẹp như mơ
Sáu hai năm ấy theo Người lái
Thuyền lộng buồm hoa - Đến bến bờ.
PHAN THỊ THANH MINH - HÀ NỘI