Chùm thơ của thi hữu Nam Khánh - An Giang
06-10-2011
Trăng - quan.JPG Từ An Giang thi hữu Nam Khánh vừa gửi ra chùm thơ nhập môn . Đây là một cây viết trẻ đầy triển vọng cho làng thơ Đường . Chùm thơ câu tứ chặt chẽ , niêm luật vững vàng , từ ngữ giàu chất thơ , xin trân trọng giới thiệu với các thi huynh ,  thi hữu trong và ngoài nước

TRĂNG

 

(Nhất thủ thanh)

 

TRĂNG tỏ đêm thanh rạng nguyệt đài

TRĂNG ngời khắp chốn vẻ liêu trai

TRĂNG ra biển thẳm đan tình rộng

TRĂNG tới đồng xanh dệt mộng dài

TRĂNG ngủ trên cành  mong gặp gió

TRĂNG nằm đáy nước hẹn chờ  ai ?

TRĂNG mang thi hứng vào thơ nhạc

TRĂNG mãi lung linh rạng nguyệt đài.

 

YÊU

 

(Thủ nhất thanh)

 

YÊU nước non mình giống Lạc Long

YÊU miền Nam Việt cháu con Rồng

YÊU Lan tím ngất khi sang Hạ

YÊU Trúc xanh rờn lúc chớm Đông

YÊU bác nông phu chăm dưới ruộng

YÊU cô thôn nữ gặt trên đồng

YÊU đàn Cò trắng đang tung cánh

YÊU dải rừng dừa , với núi sông!

 

TRĂNG THU

 

Trời trong mây trắng vẽ màu xinh

Lấp lánh trăng khuya thật hữu tình

Chiếc lá dịu dàng, rơi ngõ vắng

Giọt sương nhè nhẹ, trải bên đình

Xôn xao ngoài ấy trai cùng gái

Lặng lẽ màn đêm bóng với hình

Rạng nguyệt thôi cài trên mái tóc

Tàn canh thui thủi chỉ riêng mình!

 

BÃO

 

Bão lụt  từ đâu ập xuống trần

Điêu linh thảm họa tới người dân

Mưa rào dữ dội đùa bên ngõ

Gió thét hung tàn giỡn trước sân

Tạo hóa xin ông mau nhỏ phước

Thiên ban, cầu Phật hãy ra ân

Nạn tai dứt khỏi cơn hồng thủy

Ơn nọ thâm sâu gấp vạn lần!

 

KHÁCH

 

(Thủ nhất thanh)

 

KHÁCH dừng trên bến đợi qua sông

KHÁCH lại về đâu giữa đại đồng

KHÁCH ngó mây trời trôi khắp nẻo

KHÁCH nhìn cây lá trụ mênh mông

KHÁCH đi vạn dặm bao người nhớ

KHÁCH đến ngàn xa lắm kẻ trông

KHÁCH vắng nơi này ra viễn xứ

KHÁCH lên, đò nọ bước sang sông.

 

THAM

 

Tham chi  đến cảnh vợ hai ba

Tủi hổ thân danh lộn xộn nhà

Sắc đẹp mê hồn nên khổ lụy

Dung nhan say đắm mới sa đà

Tiền tài mấy lượt tiêu tan mất

Của cải bao lần hết sạch gia

Mèo mã gà đồng xin gắng bỏ

Đào hoa cho lắm thác ra ma.

 

THÁNG BẢY MƯA NGÂU

 

Trời chiều tháng bảy đổ mưa ngâu

Vương vấn lòng đau vẻ đượm sầu

Quạnh quẻ in hình nơi các phượng

Cô đơn chiếc bóng chốn khuê lầu

Vào ra khắc khoải niềm mơ cuối

Lui tới bâng khuâng giấc mộng đầu

Lất phất không gian màu gợi nhớ

Người xưa xa khuất biết tìm đâu?

 

 

NHỚ THÔN HƯƠNG

              (Thuận nghịch độc)

Đọc xuôi

 

Về mau phải nhớ chốn thôn hương

Lá thắm khơi cây rợp phủ đường

Quê vắng lại mong nhiều kẻ mến

Xứ xa còn đợi lắm người thương

Thê châu giọt chảy dường lưu luyến

Thảm lệ dòng rơi thể vấn vương

Thề ước cũng luôn thầm tưởng nhớ

Khê mù khuất nẻo đến mơ thường!

Đọc ngược

 

Thường mơ đến nẻo khuất mù khê

Nhớ tưởng thầm luôn cũng ước thề

Vương vấn thể rơi dòng lệ thảm

Luyến lưu dường chảy giọt châu thê

Thương người lắm đợi còn xa xứ

Mến kẻ nhiều mong lại vắng quê

Đường phủ rợp cây khơi thắm lá

Hương thôn chốn nhớ phải mau về!

 

 RIÊNG LÒNG

        (Thuận nghịch độc)

Đọc xuôi

 

Yêu rằng dẫu hiểu thấu lòng riêng

Nhớ mãi kia người nợ nỗi phiền

Chiều phủ đợi hoa dòm cảnh lặng

Nắng khoe chờ lá ngắm bình yên

Tiêu sầu vẫn vọng còn quanh lối

Sáo tủi luôn vang lại thẳm miền

Hiu hắt vẻ thương hoài nuối tiếc

Điều mơ ấy nghĩa tựa buồn quyên.

Đọc ngược

 

Quyên buồn tựa nghĩa ấy mơ điều

Tiếc nuối hoài thương vẻ hắt hiu

Miền thẳm lại vang luôn tủi sáo

Lối quanh còn vọng vẫn sầu tiêu

Yên bình ngắm lá chờ khoe nắng

Lặng cảnh dòm hoa đợi phủ chiều

Phiền nỗi nợ người kia mãi nhớ

Riêng lòng thấu hiểu dẫu rằng yêu!

 

PHONG CẢNH HỒ TÂY

        (Thuận nghịch độc)

Đọc xuôi

 

Đầy khơi cảnh đẹp chốn Tây Hồ

Biếc nước màu trong sắc họa đồ

Mây quyện thể vào tô điểm Ngọc

Gió hòa như lại góp xây Đô

Cây hàng rợp mát che tàng lớn

Sóng mặt nhô lên phủ lượn to

Bầy tạo khéo đây là tuyệt diệu

Tây Hồ được sánh chẳng nơi so!

Đọc ngược

 

So nơi chẳng sánh được Hồ Tây

Diệu tuyệt là đây khéo tạo bầy

To lượn phủ lên nhô mặt sóng

Lớn tàng che mát rợp hàng cây

Đô xây góp lại như hòa gió

Ngọc điểm tô vào thể quyện mây

Đồ họa sắc trong màu nước biếc

Hồ Tây chốn đẹp cảnh khơi đầy.

 

THIẾU NỮ XUÂN THÌ

 

Nụ  cười  duyên dáng  thật là xinh

Ánh mắt  long  lanh  cũng  rất  tình

Thiếu nữ Hoa nhường như đứng lặng

Giai nhân Nguyệt thẹn vẫn ngồi thinh

Hương thầm quyến rủ Ong còn đón

Vị  ngọt  say    Bướm  mãi  rình

Ngan  ngát xuân thì  đương  nở  rộ

Dịu  dàng  sắc thắm quá lung linh!

 

SÁO SANG SÔNG

 

Thế  là... con  sáo  sắp  sang  sông

Mai  mốt  rồi  đây  em  lấy chồng

Lời hẹn năm xưa thành khói biếc

Câu  thề  thuở  ấy hóa mây hồng

Người  đi bến mộng  còn chờ đấy

Ta     bờ     hết   đợi   trông

Trả  lại  tình  thư  bao  hẹn  ước

Để rồi đưa tiễn những ngày không.

 

NGẮM CẢNH SÔNG

               ( Thủ vỹ ngâm)

 

Chiều xuống bên bờ ngắm cảnh sông

Lăn  tăn  con  nước chảy  xuôi  dòng

Thuyền trôi  lặng  lẽ  rêu  xanh  phủ

Sống  vỗ    rầm  nước  trắng   trong

Bến vắng  ngắm nhìn hoa muống biển

Đò đông chẳng thấy bắp ngô đồng

Hoàng  hôn  vẻ  đẹp  đưa  người  đến

Chiều xuống bên bờ ngắm cảnh sông.

 

 

BỐN MÙA HOA LÁ

 

Bốn  mùa  hoa    đẹp  quê  hương

Cuối nẻo, đầu thôn lẫn phố phường

Xuân đến Mai vàng cười trước ngỏ

Hạ  sang Lan  tím giỡn bên đường

Thu  qua Cúc thắm  vươn hương gió

Đông lại Trúc xinh trĩu sắc  sương

Khí  hậu  thuận hòa tươi sức sống

Đất trời luân chuyển giữa vô thường .

                     

Họ và tên: Nguyễn Văn Tỷ

Bút danh Nam Khánh .Sinh: 1981

Đ/c: An Giang

DĐ: 0919584768 và 0944318666

Emai: namkhanhmail@gmai.com

 

Tác giả Nam Khánh - An Giang