NGUYỆT CHẾCH BÓNG
Ước mộng thềm trăng đẹp dạ này
Mơ hoài chuốc tửu giữa sương bay
Ngàn năm hẹn gặp quỳnh hoa hội
Một thoáng mơ về nguyệt đỉnh đài
Nhấp chén tương tư lòng chất ngất
Gom tình luyến ái bút mê say
Ngoài xa réo rắt mây vờn gió
Chếch bóng nguyệt tàn sóng sánh lay
SÔNG QUÊ
Mảnh mai xen giữa một dòng sông
Bao lớp phù sa phủ cánh đồng
Ráng vắt cho đời khi cuối hạ
Ươm đầy mạch nước buổi tàn đông
Rửa trôi thương cảm nhiều cay đắng
Giấu kín sầu tư lắm mũi lòng
Đã mấy thu rồi chưa trở lại
Biết bờ thương cũ có ai mong
CHÙM TỨ TUYỆT
GIỌT ĐẮNG
Quá vãng tìm hoài chẳng thấy đâu
Ngàn xưa bóng đổ tím canh sầu
Nào hay cách trở nhiều năm tháng
Giọt đắng tim lòng mãi cứ đau.
QUỲNH MUỘN
Nở muộn buồn thương chút phận tình
Quỳnh hoa một đóa ngát hương trinh
Tìm đâu gương lược đùa son phấn
Để hiệp mùa xuân chuyện chúng mình.
HƯƠNG LÒNG
Em xưa tóc rối buông theo gió
Để cháy hồn ai suốt những ngày
Gởi chút hương lòng về chốn ấy
Ngàn năm đắng đót khối tình say
DANG DỠ
Đò ngang tiễn biệt người xưa ấy
Để lại hồn ta mối hận sầu
Có phải trời cao nhiều giỡn cợt
Hay tình tráo trở khiến lòng đau
Hansy
Đồng Nai