THÔNG BÁO

Choa nam moi.jpg    Năm cũ đã qua, năm mới - 2018 lại tới, những biến động của toàn thế giới cũng như những chuyển vận của đất nước ta. theo thời gian lùi dần về quá khứ

Đảng ta , nhân dân ta đang tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn    

     Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam. Trung tâm NC BT và phát huy văn hóa dân tộc cũng như Hội thơ Đường luật Việt Nam năm qua có nhiều hoạt động rất tích cực ....

 

CẢO THƠM LẦN GIỞ, ĐÈN SOI RẠNG - của thi bá Thái Doãn Mai
28-09-2011
Hoa động.gif        Những mối  tình duyên thắm sử xanh: Viên Mai (học giả đời Thanh) khẳng định : Thi giả do tình sinh giả dã.Tình sở tối tiên mạc phi nam nữ (có tình, trước hết là tình yêu nam nữ, sinh ra thơ).

Vì vậy người ta cho ông là tiểu nhân .

Eptusenco với lí trí lạnh lùng đã đưa tình yêu lên ngang tầm triết học:

                 Anh yêu em hơn cả chính tự do

                Bởi thiếu em , tự do thành nhà đá

     Người đời ai cũng muốn làm quân tử, nhưng quân tử lại bị  Xuân Hương chộp được quả tang đang đứng ngắm “ thiếu nữ ngủ ngày”. Thế là làm sao ? Vì đó là qui luật của tạo hóa, ai mà cấm được !

              Xuân sắc mãn viên quan bất trú

             Nhất chi hồng hạnh xuất tường lai

   (sắc xuân rạo rực đầy vườn, một cành hạnh đỏ chợt vươn ra ngoài )

      Ta hãy vụng trộm lén nghe Hàn Hoành, Liễu Thị  “chat”  về vẻ đẹp chung thủy của tình yêu ( qua hình tượng cành liễu )

   Chàng gửi đi : Liễu Chương Đài, ơi liễu Chương Đài

                          Xanh xanh ngày ấy, hình hài còn không?

                          Như xưa cành rủ mơ mòng

                          Chắc ai đã bẻ còn mong nỗi gì !

 

Nàng nhắn lại :  Dương liễu đây cành thơm biếc xanh

                          Xa xôi năm tháng dạ sao đành

                          Gió thu chợt đến vèo bay lá

                           Trở lại, chàng còn bẻ liễu xanh?

     “Cái buổi ban đầu lưu luyến ấy” giữa Nguyễn Trãi và Nguyễn Thị Lộ được ghi lại bởi 2 bài  thơ tứ tuyệt. Chỉ 28 chữ, chàng muốn nắm năm (5) thông tin của đối phương: Địa chỉ, kinh doanh, tuổi, chồng ,con (sơ yếu lí lịch ).

                             Ả ở đâu ta bán chiếu gon ?

                            Chẳng hay chiếu ấy hết hay còn?

                            Xuân thu nay đã  bao nhiêu tuổi?

                            Đã có chồng chưa được mấy con?

      Cũng bằng 28 chữ , nàng đã “chiềng làng” bốn( 4) thông tin hợp với lòng ai!  Vấn và đáp cũng là xướng và họa, trai tài gái sắc …“tình trong như đã mặt ngoài OK”.

      Tôi hồ đồ mà nói rằng nữ sĩ Xuân Hương tài sắc vẹn toàn, nhưng nàng không thoát khỏi vòng “ hồng nhan đố duyên phận”, có lẽ là nàng “hơi bị” ế, nên nàng phải “quẳng cáo” ( y như thông tin trên mục kết bạn: Kb1001, nữ, cao 1,55 nặng 55 kí,  cử nhân kinh tế , có nhà riêng chính chủ…. Muốn …)

     Tôi hơi dung tục một tý mà nói rằng: Nàng “quẳng cáo” hơi bị “sex”, nàng lấy cặp tuyết lê (được che khéo bằng cái bánh trôi nước) để bày tỏ cái khao khát của một trái tim đói khát tình yêu:

          Dưới cái màu hồng bạch ngọc ngà của da thịt là dòng máu nóng đỏ son, mang hơi thở tình yêu đang cuộn trào gấp gáp :

                          Thân em vừa trắng lại vừa tròn

                          Bảy nổi ba chìm với nước non

                          Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn

                          Mà em vẫn giữ tấm lòng son.

     Một cách sáo, tôi ghi vào đây những công thức quen thuộc: Thi trung hữu họa, ý tại ngôn ngoại, họa hổ họa bì kiêm họa cốt…

         Tình yêu và tuổi trẻ…là sự thăng hoa của tần số và biên độ . Và đây là sự rủi ro của một gã nhuộm tóc bị lộ:

                     Đối mẫu đơn ẩm tửu

                     Kim dạ hoa tiền ẩm

                     Cam tâm túy sổ bôi

                     Chỉ khung hoa hữu ngữ

                     Bất vị lão nhân khai

(TDM dịch :  Trước hoa mẫu đơn uống rượu

                                   Đêm nay hoa nở đẹp

                                   Mấy chén say sưa... vơi

                                   Chỉ sợ hoa lườm nguýt

                                   Lão già em ứ ... chơi.

          Vì ghét cái lão nhuộm tóc, nên tôi dịch “ bất vị”  thành “ứ”  để hạ tuổi nàng xuống in ít thôi  (tuổi choai ). Biết đâu phen này có kẻ phải hầu tòa như thày Sầm.( Hà Giang) Hơn 1000 năm sau Trương Nam Hương mới đưa ra giải pháp cho các lão gia :

                       Tình đừng núi Cốc  sông Công

                         Em còn trẻ thế, tôi không nỡ già.

        Để không nỡ già, tôi đi đò dọc sông Lam, ..trăng thanh gió mát …câu hát đò đưa cứ vờn lấy cơn buồn ngủ của tôi:

                    Hoa đến thì thì hoa phải nở

                    Đò đã đầy thì đò phải sang sông

                    Chơ đến duyên em, em phải lấy chồng….

    Tôi sực tỉnh , rồi hồ đồ phán rằng : Đỗ Thu Nương (đời Đường ) đã phỏng dịch ca từ trên thành thơ thất ngôn

                    Hoa khai kham chiết trực tu chiết

                    Mạc đãi vô hoa không chiết chi.

          Kẻ thù của tình yêu là xa cách:

                      Yên thảo như bích ti

                      Tần tang đê lục chi

                      Đương quân hoài qui nhật

                     Thị thiếp đoạn tràng thì.

( TDM dịch là:     Cỏ Yên như sợi óng tơ xanh

                          Lá biếc dâu Tần trĩu nặng cành

                          Bấm đốt ngày về ,chàng nghĩ tới

                          Là khi tê tái , thiếp mong manh.

      Thực ra câu 4  tôi muốn dịch là :” yêu là chết trong lòng một ít” để hợp với văn cảnh bài thơ:

           Mùa xuân đang phơi phới (cỏ biếc dâu tươi) mà lòng ai rỉ máu (đoạn tràng)

Khi xa cách, trái tim phát sóng tình yêu, Nguyễn Trãi có giác quan thứ sáu nên bắt được sóng này, từ “Thôn xá thu châm”, tôi giải mã thành:

                 Tiếng chày đập vải giữa đêm thu

 

                       Bầm bập đâu đây vẳng mặt sông

                       Dưới trăng khách tỉnh dựa vào song

                       Biên cương gửi tới, lòng chinh phụ

                       Thổn thức tiếng thu, đượm nhớ nhung.

 

         Gã thợ mộc – kiêm Thi sĩ  - bạn tôi  ( Y vừa cho ra lò mấy tập thơ) xem bản dịch này rồi phán một câu xanh rờn: Tiếng đập vải là xung cơ học mà tán là tiếng thu thì chỉ là hão. Tức quá! Quân tử đấu lực bất đấu khâu, tôi cho gã một “quả đấm”, gã trả lãi cho tôi ba quả… Từ đó tôi  không dám múa rìu viết ái tình lan man kí !!

 

                                       Tân Mão, Thu phân tiết

                                                                         Thái Doãn Mại   

               Viết tại :P. Vĩnh Hải, TP Nha Trang, Khánh Hòa

Tác giả TDM - Hà Nội