Ông từng được làm chủ khảo nhiều kì thi. Người thân thuộc không một ai dám cầu cạnh, xin xỏ gì ông cả.
Một năm kia, ông phụ trách khoa thi hương thuộc trấn quê nhà. Bà vợ nói riêng với ông: “Xưa nay tôi chưa bao giờ dám làm phiền đến ông, năm nay có thằng cháu đi thi, sức học nó cũng khá, mong được ông rộng tay cho nó đặng mở mày mở mặt. Tên nó là Hi...”. Ông gật đầu biết vậy. Bà vợ lại dặn riêng người theo hầu để ý hộ, quyển văn sẽ có dấu hiệu thế nào, khi nào ông duyệt đến quyển đó thì làm hiệu: hi hi, nhắc cho ông nhớ.
Đúng vào buổi ông chấm văn, người hầu nhận ra dấu hiệu đã dặn, liền đứng cạnh già vờ đằng hắng rồi thốt ra tiếng "hi hi". Ông sực nhớ lại lời vợ, bỗng thấy khó chịu, liếc qua lời văn dưới mắt mình thì thấy lời lẽ bất thông. Ông cầm ngay bút son sổ dài lên mặt quyển mà nói: Này hi hi! Này hi hi! Người hầu tái mặt, vội vàng trốn ra ngoài. Câu chuyện được truyền đi. Đức tính ngay thẳng của cụ Từ Ô, không ai là không kính phục.
Khi Trần Văn Trứ mất, các bạn đồng liêu và khoa mục có câu đối viếng:
Tọa học sĩ ư xuân phong, diện mệnh nhi đề huấn, hối nhược gia nhân phụ tử.
Lập lại tư ư băng tuyết, từ trực khí tráng, lẫm liệt như lôi điện quỉ thần.
Nghĩa là:
Dạy học như gió xuân, thước ngọc khuôn vàng, răn bảo tựa cha con ruột thịt.
Làm quan như băng tuyết, lời ngay khí mạnh, trang nghiêm như sấm sét quỉ thần .
(Đăng khoa lục sưu giảng)