Gần như ở tận cực Nam Tổ quốc, Chi hội thơ ĐườngUNÉCO TP Cao Lãnh, Đồng Tháp hầu như chưa vắng mặt lần nào trong những ngày đại sự của Hội UNESCO thơ Đường Việt Nam được tổ chức tại Hà Nội, ở miền Bắc. Vừa qua ra dự Đại Hội CLB UNESCO thơ Đừơng VN lần thứ II tại Hà Nội và ngày hội thơ Đừơng lần thứ VI tại Bắc Giang, Chi hội đã kết hợp một cuộc “Vi hành” gần như hết các địa chỉ “đỏ” của miền Bắc, và đã có nhiều thi phẩm hay về cuộc hành trình đó.
Với một đội ngũ hội viên sung sức trong sáng tác , Chị hội đã có tới 7 tập “Sen đất Tháp”.
Chủ đề “ Hạ xưa” là thi phẩm sinh hoạt nội bộ nhưng nội dung rất giàu, hình thức trình bày đẹp đẽ, có nhiều ảnh màu, ảnh đen trắng minh họa .Và cũng rất nhiều bạn thơ cộng tác góp bài. “Ký sự hành phương Bắc” của Hương Thu – PCN BCH Hội UNESCO thơ Đường Việt Nam, “Đường thi sống mãi” của Nguyến Đức Hùng Chánh VP Hội là ví dụ ....
Hội viên Chi hội với nhiều bài viết rất tốt, Chủ đề phong phú , vần thơ tình tứ có, mạnh mẽ có , nhiều bài đã lắng đọng trong tâm người đọc.... Xin trân trọng giới thiệu với các thi huynh, thi hữu
cả nước .Sau đây xin trích dẫn chùm thơ trong thi phẩm :
Về nguồn viếng Bác
Hoài Thu
Háo hức về nguồn thăm Thủ đô
Vào lăng viếng Bác thỏa lòng mơ
Đoàn người lặng lẽ - tâm sùng kính
Một dáng tôn nghiêm – Bác vẫn chờ
Lãnh tụ thiên tài xua đế quốc
Anh hùng dân tộc dựng cơ đồ
Danh nhân thế giới tươi hồn Việt
Ân đức ngàn năm sử chẳng mờ .
Thoáng Hạ buồn
Thành Nhân
Hỏi rằng mùa hạ đến năm nay
Chốn cũ còn chăng mây trắng bay ?
Hoa nắng lung linh hồng sắc phượng
Tóc thề e ấp kín bờ vai
Tình xưa thôi trách ai hờ hững
Mộng thắm vùi theo gót miệt mài
Một thoáng bâng quơ thời tuổi dại
Góp hành trang hướng nẻo tương lai .
Trước biển
Khắc Chu
Trước biển lòng ta bé lạ thường
Trăm điều vi diệu giữa trùng dương
Con thuyền nháy sóng còn xa bến
Cánh hạc lên mây có thẳng đường
Ngậm cát bao đời trai hóa ngọc
Nuôi triều một bóng nguyệt đầm sường
Vì đâu chú dã tràng mê mải
Cứ đổ là se chẳng chán chường .
Trăng Thơ
Nguyễn Thị Điệp
Tơ vàng lấp lánh đọng thềm sân
Nguyệt quế đơm hoa sắc trắng ngần
Lá biếc thì thầm – cơn gió thoảng
Canh tàn thao thức – tiếng chuông ngân
Dạt dào ký ức tình nhân thế
Ngan ngát hương thơ chốn bụi trần
Vành vạnh vầng trăng vương nỗi nhớ
Thắp nguồn suy tưởng đợi tri âm .