Chuyện ông không bằng... thơ bà
11-04-2011
101014065637.jpg 

Thời gian 1985-1987, nhà văn Phùng Quán (1932-1995) đang viết cuốn tiểu thuyết về hoạt động kháng chiến chống Pháp của thiếu niên Thừa Thiên - Huế. Ông đã viết đến tập 2 thì thấy cần phải “tái” đi thực tế ở vùng quê ông. Thế là ông tạm biệt cái “gác thơ, lều cá”, nhà ông ở gần Hồ Tây.

 

Vào thành Huế ông như chim sổ lồng, trà dư tửu hậu với nhiều bạn bè thân quen ở Huế mà viết ít. Hàng tháng trời ở Huế như vậy, còn căn nhà ở Hà Nội những ngày ấy thì trống trải, vắng vẻ. Nhân biết tin nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo vào Huế, vợ nhà thơ Phùng Quán tìm gặp đưa một bức thư bằng bài thơ tứ tuyệt, gửi cho chồng:

Chòi trống im lìm, khách ngẩn ngơ
Bình khô, rượu cạn, điếu chăng tơ
Bao giờ điếu lại reo êm ái
Nhà rộn tiếng cười, ấm giọng thơ.

Đúng là tứ tuyệt, tuyệt bút. Bởi bài thơ trên là bản “hiệu triệu” “kêu gọi” Phùng Quán về Hà Nội. Đọc xong Phùng Quán khăn gói quả mướp, nhờ nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo lai ra ga Huế về Hà Nội tức tốc chỉ trong một đêm.

Nhưng có điều, Phùng Quán vẫn hoàn thành được tập ba bộ tiểu thuyết “Tuổi thơ dữ dội” xuất bản năm 1987 thì năm 1989 được giải B, giải thưởng hàng năm của Hội Nhà văn Việt Nam, và sau này được dựng thành phim khá hấp dẫn khán giả cả nước.

                                                                      Lê Hồng Thiện (Báo Biên phòng
Tác giả BBT sưu tâm