Đường thi Ngọc Châu - Hải Phòng
13-08-2010
CHAU_ng.JPG Chân dung tác giả .
Thi hữu Ngọc Châu một nhà văn của Hải Phòng - thành phố Hoa Phượng đỏ , nhưng Ông lại rất sành về thơ Đường . Ông vừa gửi tới chùm thơ xin trân trọng giới thiệu :

QUÊ TRẠNG

 

Trạng có tiên tri Vĩnh Bảo này

Chưa từng gặp mặt đã mê say.

  Mà sao đắm đuối trong lòng thế

   Chỉ muốn nên duyên ở chốn đây

   Quán cũ Trung Tân đâu bạn nhỉ?

         Người nay đến thắp nén hương may

    Lòng thành để Trạng ban lời ước

  Vĩnh Bảo thành quê em có hay?

                                                                 Viết tại quê Trạng Trình

                                           HẠ LONG

 

      Biển đẹp nên rồng hạ xuống đây

              Người xinh khiến khách luyến nơi này

       Lang thang khói biếc tàu rời bến
   Đứt đoạn trời xanh núi đỡ cây

   Cát ước vào tim trai hóa ngọc
Ta mơ làm gió động mi bay

     Đường thi gửi tới người nơi đó

Liệu có bao giờ chạm tóc mây?


CỦA HƠN NGƯỜI

                                  
                                       Chữ
nghĩa ngày nay kém vàng mười

     Yêu thương chắc cũng thế mà thôi

        Nàng mong được tặng hàng bao nhẫn

Ta chạy cuồng chân kiếm hết hơi

Áo cưới kim cương gài mấy chục

Hài găm trai ngọc ngót trăm đôi

Xiêm y nặng quá chân xiêu vẹo

Cởi tuốt ra cân, của hơn người!

 

                                    Viết tại quê Trạng Trình


                                          Xin nhau một ngày

 

     Chỉ một ngày thôi muốn có anh

Dù tình xưa ấy đã tan tành

       Buồn đau thả bớt theo mây buốt

    Hận uất san phơi dưới gió lành

  Cộng lại hai ta thành nước lửa

          Chia riêng mỗi đứa hóa trăng thanh

  Xa nhau để chẳng gây bão tố

       Chỉ một ngày thôi đến với tình...

                                        Viết trong ngày

                                             Valentina

                                    Lâu mới gặp nhau

 

Phải đó là em, ngó hớ hênh

               Chân dài duỗi thẳng giữa mông mênh.

          Đào non nhú sớm trông buông thả

       Rốn mẹ cha sinh mặc gió phềnh

         Tóc mướt mây bay giờ nhuốm đỏ

Mi mềm tím tái nét tô vênh

      Xuân thì lại biến em thành vậy?!

              Ngỡ gặp lại Đông, lạnh thế tình…

Tác giả Ngọc Châu - CN Hải Phòng