Ngẩn ngơ
Chợt ngẩn ngơ vì thu sớm đi
Lưng trời vẳng tiếng sáo vu vi
Bòng còn rám má nghiêng e thẹn
Mít đã căng gai khắc dậy thì.
Cúc trắng nghiêng chào cơn gió lạ
Sen tàn tiếc nhớ giọt mưa đi
Khum tay vớt nắng vàng vương vấn
Ta gửi theo người đã chuyển di..
Trăng thơ
Mải miết trăng nghiêng nước cuốn đi
Chìm trong sóng bạc ước mong gì
Buồn xin hóa ngọc nơi sâu thẳm
Vui khát bay cao giữa xuân thì
Mắt biếc còn lưu ai trong đó
Môi hồng có tặng nhớ người si
Thơ tình ta viết cho đời đấy
Chẳng giữ riêng mình một chút chi...
Đôi bờ
Đã rủ nhau cùng đến xứ Thơ.
Mà giờ hai đứa đứng bơ vơ.
Sao cơn mưa bụi gây sông lớn
Để vũng ao con hóa biển hồ
Có phải thơ tôi làm quá vụng
Hay nàng ngẫu hứng chóng tan mơ
Sông Ngân chợt hóa dòng chia cắt
Chức Nữ cùng ta mãi tách bờ...
Nhặt nắng
Giọt nắng vàng rơi lúc cuối thu
Dường như sắp lặn dưới sương mù
Thiên đang gửi chút tình xưa đó
Địa mãi còn lưu khúc hát ru
Héo hắt Thu đi mời gió bấc
Rầu lòng Đông đến vẫy phù du
Ai đang nhặt nắng vàng rơi rớt
Vẳng giữa trời xa tiếng cúc cu...
Độc hành
Ngày Tình Yêu đến với muôn người
Đứng lặng sau chùa một bóng thôi
Định phận đời này tâm lẻ bạn
Duyên tình kiếp trước dạ chưa nguôi?
Tam quan vẳng tiếng chuông đời gọi
Bảo tháp xa đưa giọng hát cười
Cõi Phật sao đường leo hẹp nhỉ
Song hành có phải chóng về nơi...?
Lấy chồng xa xứ
Xa xứ người xưa giã biệt rồi
Ngàn trùng cách trở lắm em ơi!
Quê hương để lại niềm thương nhớ
Bến nước còn lưu dấu chân ai
Ruột thắt theo chồng sang đất buốt
Lòng đau gửi mẹ chốn trời oi
Nghèo hèn phải đổi tình ra bạc
Kiếp bướm mơ tìm cõi Liễu Trai
Kiếm tìm
Cứ mãi tìm nhau giữa cuộc đời.
Tàn đêm, khuyết nguyệt, lẻ sao rơi
Mênh mang đất nhớ chừng vô tận
Hữu hạn trời thương dễ cạn rồi
Biết có nơi nào trăng chẳng lõm
Xin nhờ đắp lại trái tim vơi
Khi nàng rủ đến Thiên hà mới
Tôi sẽ đi cùng, hẳn đến nơi.
Tìm nhau mai hậu
Cố nhặt cho nhau chút nắng vàng
Đền bù lúc thiếu vắng mênh mang
Đời này đã biết rằng không thể
Hậu kiếp nào hay đỡ lỡ làng
Nhớ mãi câu thơ em đã viết
Quên sao khúc hát phổ cho nàng
Cột nhau một sợi tơ lòng nhé
Đánh dấu tìm ai cõi hỗn mang...
Bùa thơ
Vô tình để mắt chạm câu thơ
Khiến nỗi hồn tôi lạc đến giờ
Tuế nguyệt ngây ngô lòng ngóng đợi
Trưa chiều thiếu vắng dạ mong chờ.
Ai đem thả ngải tình lên giấy
Để mắc bùa yêu ngẩn bến mơ
Chắc thấy sông đời tôi tĩnh lặng
Nên nàng cố ý phá toang bờ?
Đầy và khuyết
Trăng lu vẫy gọi giữa trời cao
Trăng lu vẫy gọi giữa trời cao
Dẫn dụ người theo đến chốn nào
Đẽo bớt hồn ta còn một nửa
Bù đầy tâm não những chênh chao
Hằng còn có lúc tròn hay khuyết
Bạn chẳng bao giờ trọn gửi trao
Cứ mãi tìm nhau trong vũ trụ
Trời kia chẳng gắn kết thành sao.
Vấp
Bạn đã bao giờ vấp bóng chưa
Như lần đến dự hội trời mưa.
Say câu quan họ em mời gọi
Trượt bã trầu vương bỗng thẩn thơ
Nhớ khúc giao duyên người để lại
Buồn câu tiễn biệt lúc xa đưa
Về Lim dự hội ai không vấp
Vấp phải mình ngay giữa giấc mơ!