Tiếp tục truyền thống của CLB UNESCO thơ Đường VN, thi tập Thắp sáng Đường thi V ra mắt độc giả và các bậc thi hữu trong cả nước với gần 1000 tác giả tham gia góp bút. Thi phẩm mang ý nghĩa chào mừng 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, kỷ niệm 5 năm thành lập CLB UNESCO thơ Đường VN. Mặc dù các sáng tác của hội viên được hướng theo một chủ đề nhất định, nhưng không phải vì vậy mà tập sách trở nên đơn điệu, bởi mỗi tác giả là một cảm xúc riêng, vẫn là cái nhìn chung hướng về một thủ đô tươi đẹp, với những trang lịch sử hào hùng của một ngàn năm văn hiến, song từ mỗi góc nhìn đã cho người đọc cảm nhận được những tình cảm rất trân trọng và chan hòa của các tác giả được thể hiện theo từng suy nghĩ, cảm xúc… chính vì vậy, Thắp sáng Đường thi V là một bức tranh rất sinh động đã phác họa được những nét chấm phá lung linh về mảnh đất rồng bay – ngàn năm thương nhớ.
Hơn hai phần ba tập sách được dành riêng cho Thăng Long – Hà Nội.
Tác giả Nguyễn Dũng Quyết - chi nhánh Bắc Ninh đã gời lòng mình theo từng con chữ để trang trải cho những cảm xúc về một thành phố anh hùng:
Hà Nội vinh quang thắm sử hồng
Ngàn năm văn hiến đất Thăng Long
Thù đô rực rỡ tầm cao mới
Thành phố anh hùng rạng chiến công.
Một ngàn năm - kể từ khi chiếu dời đô của vua Lý Thái Tổ được ban ra, mảnh đất rồng bay đã trở thành linh địa, đã ghi dấu bao chiến công lẫy lừng của con cháu rồng tiên, để ngày hôm nay ta có một Hà Nội rực rỡ cờ hoa với bao công trình mang tầm hiện đại. Người hôm nay đi giữa lòng Hà Nội sao khỏi bồi hồi nhớ đến người xưa? Những bậc tiền nhân đã góp tay xây dựng nên một Việt Nam thật sự hòa bình. Huy Bích – hội viên chi nhánh Bắc Giang đã nhìn về Hà Nội với một niềm tự hào của một đất nước Việt Nam tuy bé nhỏ nhưng anh hùng.
Xưa trận Đống Đa ngời chiến tích
Nay trời Hà Nội sáng vầng ô
Ba Đình lịch sử còn vang vọng
Bác đọc tuyên ngôn thắm sắc cờ
Lời tuyên ngôn đã mở ra một trang sử mới đầy vàng son chói lọi, mở ra một con đường tự do và độc lập cho triệu triệu người Việt Nam. Hà Nội càng tươi đẹp hơn, Tháp bút vươn trời đề thơ lên mây trắng, cầu Thê Húc cong mình soi bóng những đêm trăng, mặt Hồ Tây rạng ngời niềm hy vọng. Tác giả Vũ Đình Hiệp – chi nhánh Cao Bằng đã nói về một Hà Nội trong trái tim::
Vẽ mây tháp bút son còn thắm
Soi bóng Hồ Gươm nước vẫn trong
…
Nghìn sau nối lại nghìn xưa nữa
Rạng rỡ muôn xuân giống Lạc Hồng
Tình yêu dành cho Hà Nội, thật ấm nồng và tha thiết. Cho dù một nghìn năm đã qua hay một nghìn năm nữa sẽ tới, Hà Nội vẫn là một tình yêu không thể phôi pha. Thu Phong Trần Kim Giang – chi nhánh Đông Đô Hà Nội đã khẳng định như thế. Và người thơ đã cho ta thấy được nét lôi cuốn thật sự của đất Hà Thành.
Tây Hồ mưa rắc màn sương bụi
Trúc Bạch cây nghiêng bóng liễu chiều
Hà Nội – Thăng Long ngời sử sách
Muôn nghìn năm nữa mấy thương yêu .
Và những thương yêu ấy được cất giữ trong trái tim, dẫu đã có lúc những người con Hà Nội phải rời bỏ mảnh đất thiêng liêng để làm một cuộc ly hương đến những bến bờ xa lạ, nhưng tình cảm dành cho Hà Nội vẫn là một tình cảm nguyên vẹn, để bất chợt một ngày ngắm mây trôi về nơi xa, hình bóng một Hà Nội thân thương lại cồn lên trong lòng với bao kỹ niệm: con phố hiền hòa với bước chân quen, ngôi trường ngói đỏ rêu phong, Hoàn Kiếm đầy vơi đêm hẹn ước … và tác giả Hoàng Chung – chi nhánh Đông Triều – Quảng Ninh đã làm người đọc thổn thức cùng với những xúc cảm vơi đầy trong anh qua bài Nhớ Hà Nội.
Từ xa Hà Nội chạnh tình quê
Cách trở trong ta lắm bộn bề
Nhớ mãi trường xưa xây giấc mộng
Thương hoài phố cũ lỡ câu thề
Hòn Gai còn đó sầu chia cách
Hoàn Kiếm vẫn đây hẹn trở về
Biền biệt bao năm giờ bến cũ
Một mình đứng đợi xót lòng tê.
Cứ như thế, Thăng Long với ngàn năm thương nhớ đã được các tác giả - những người yêu Hà Nội rất mực, trang trải lòng mình qua từng con chữ … Ánh sáng từ trái tim những người thơ đã thắp lên, lấp lánh với bao ước mơ, hoài niệm về một Hà Nội rất xa và cũng rất gần.
Trần Nhật Tân – chi nhánh Hạ Long :
Tây Hồ bảng lảng hồn sông núi
Nét đẹp nghìn năm chửa nhạt nhòa
Trịnh Đạt – chi nhánh Hà Nam:
Dáng đứng thủ đô tầm thế kỷ
Mặt trời chân lý rọi ngàn sau
Nguyễn Khắc Dũng – chi nhánh Hải Phòng :
Tháp Bút vẽ mây nền cổ học
Đài Nghiên soi bóng nét tân trào
Trần Vũ Chu – chi nhánh Hàn Thuyên:
Một thuở gươm vàng xây sự nghiệp
Nghìn năm đất thép giữ cơ đồ
Phạm Duy Đàm – chi nhánh Nam Định:
Cờ đỏ sao vàng hồn tổ quốc
Thủ đô văn hiến trái tim đời
Một bức tranh thật sống động, những khoảnh khắc thời gian đã được các tác giả đồ họa bằng chính nhũng tình cảm rất thật dành cho mảnh đất quê hương.
Với người Phương Nam cũng vậy. Đất phương Nam với sông nước hiền hòa, cây lành trái ngọt, mảnh đất một thời bị chiếm đóng, người Phương Nam đi mở cõi, đấu tranh để đòi lại tự do… và trong những đêm dài tăm tối của một thời nô lệ, người Phương Nam luôn hướng về trái tim của tổ quốc, hướng về một Hà Nội thân thương. Nhà giáo Trần Bửu Lâm – chi nhánh Huế đã khẳng định:
Lịch sử nghìn năm luôn chói sáng
Trái tim nước Việt mãi tôn thờ.
Lê Quang Sang – chi nhánh Cần Thơ đã thốt lên lời của trái tim:
Đẹp đẽ vô cùng tổ quốc ơi!
Thăng Long Hà Nội sáng muôn đời.
Ngàn năm thánh địa luôn bền vững
Muôn thuở kinh kỳ mãi thắm tươi.
Tác giả Hoàng Hà - chi nhánh Đồng Tháp với những tình cảm chân thành của một người con đất Phương Nam hướng về Hà Nội, thỏa lòng trước một quê hương sum họp hai miền, Bắc Nam nối lại vòng tay để nghìn năm nối tiếp nghìn năm thắm tươi tình dân tộc.
Dòng máu Bắc Nam hòa nhịp cảm
Đời xanh, xanh thắm đất Thăng Long.
Trần Chí Cao – người con trai của thành phố mang tên Bác đã hướng trái tim mình về với Hà Nội, lắng nghe tiếng trống âm vang một thời xuất trận, ánh thép sáng ngời của lưỡi gươm thiêng, tất cả như vẫn còn đâu đây trong tâm tưởng một Thăng Long – Hà Nội rất đỗi anh hùng.
Trống thúc năm xưa còn gợn sóng
Gươm vung ngày cũ vẫn xô dòng
Lộc vừng đỏ rực bao kỳ tích
Linh khí rạng ngời những chiến công.
Hòa trong niềm tự hào về một thuở rồng bay là những tình cảm rất đỗi trân trọng, rất đỗi ấm áp, rất đỗi thân thương của cả nước hướng về một Thăng Long - Hà Nội ngàn năm ngời sáng.
Bên cạnh đó, dù rất khiêm tốn với một phần ba còn lại của tập sách các tác giả đã viết về một quê hương gấm vóc, ở đó có những người con anh hùng - những tên tuổi sáng ngời đã làm nên lịch sử một Việt Nam kiên cường và bất khuất.
Tác giả Trần Tuyết – chi nhánh Nguyễn Trải - ở Đan Phượng – Hà Nội về thăm quê Bác, đứng ngắm “ Sông Lam muôn thuở đất anh hùng ” đã bồi hồi nhớ đến vị lãnh tụ kính yêu, người đã đưa đất nước Việt Nam đến độc lập và tự do.
Đường vô xứ Nghệ nước non xanh
Quê Bác Nam Đàn đã nổi danh
Một mái lều thôi nên nghiệp lớn
Năm gian nhà nhỏ chí tung hoành.
Và chính từ năm gian nhà nhỏ đó, một người con ưu tú của đất nước Việt Nam đã được sinh ra và lớn lên, nặng tình, nặng nghĩa với non sông, một thời bôn ba xuôi ngược, để tìm ra ánh sáng đưa đất nước thoát khỏi xích xiềng nô lệ. tên người sáng chói như đôi vầng nhật nguyệt của quê hương – Hồ Chí Minh!
Tác giả Nguyễn Đức Hùng – chi nhánh Tây Hà đã viết về Bác với một niềm tự hào của người dân đất nước Việt Nam.
Bôn ba hải ngoại tìm chân lý
Bước tới năm châu vượt hải trình
Dìu dắt dân ta giành độc lập
Muôn đời con cháu mãi tôn vinh.
Cũng trong dòng thơ tưởng nhớ về các bậc tiền nhân, tác giả Lê Văn Mậu – chi nhánh Quảng Xương đã viết về vị danh tướng Trần Hưng Đạo :
Trỏ cờ quét sạch phường lang sói
Tuốt kiếm thu về nước vạn xuân
Muôn thuở rỡ ràng nòi giống Việt
Sinh vi hiền tướng , hiển linh thần.
Đất nước Việt Nam bốn ngàn năm văn hiến, một giải non sông tươi đẹp, người thơ đã đi qua bao dặm đường đất nước, những cảnh, những tình tha thiết trong trái tim, để từ đó tình yêu quê hương luôn nồng cháy, cảnh sắc Việt Nam đã được các tác giả trong Thắp sáng Đường thi phác họa qua ngòi bút tả chân, dù chỉ với tám câu năm vần, nhưng các tác giả đã thoát ra được sự bó buộc của khuôn khổ để trải hồn mênh mông theo tiếng gió ngàn, theo trăng viễn xứ, để diễn tả tâm sự, cảm xúc của lòng.
Tác giả Đào Tiến Sinh ở Ninh Hiệp xa quê nhưng tình quê vẫn mãi vương vấn bên lòng.
Tay vẫy theo tàu xa xứ quê
Bâng khuâng lòng nhớ rộn trăm bề
Nhà ga Hà nội đèn soi bóng
Hồ Trúc Thăng Long dạ lỗi thề
Nhưng người thơ đã không lỗi thề với làng quê nơi chôn nhau cắt rốn, bởi ở đó, từng con sông, bến nước ,con đò mãi là nỗi nhớ khôn nguôi và người thơ đã « Nặng gánh vai mòn nỗi nhớ quê » .
Nguyễn Hữu Trọng – chi nhánh Phúc yên – Vĩnh Phúc đã nồng hậu mời bạn ghé đến một quê hương rất riêng của tác giả. Ở đó có « Đồi cây bát ngát gió đu đưa » có « Non cao Bác vẫy tay lưu luyến » có « Hồ rộng sen vờn dạ mến ưa ». và cuối cùng là lời mời rất quyến rũ :
Thanh Lâm vui thế ai qua đó
Nồng hậu xin đừng ngại nắng mưa.
Và mưa nắng đã không làm ngại bước chân những người con của đất nước, quê hương mỗi khi xa quê và muốn tìm về mảnh đất tổ thiêng liêng.
Rồng thiêng giữ nước ngàn năm tuổi
Mảnh đất vàng son hưởng thái bình.
Tác giả Nguyễn Hồng Cơ ở Quốc Oai – Hà Nội đã gửi gắm tình yêu cho một quê hương mãi là niềm tự hào trong trái tim người thơ.
Nghìn năm Thăng Long - Hà Nội – Năm năm kỷ niệm ngày thành lập CLB UNESCO thơ Đường VN - đó là những điểm nhấn nổi bật trong thi tập Thắp sáng Đường thi 5. để nói về một thể thơ đã từng gắn bó với lịch sử nước nhà qua bao thời đại, một thể thơ đã nghìn năm bền vững trong lòng người yêu thơ qua bao thế hệ. Ngọn lửa Đường thi chưa bao giờ lụi tắt, có chăng chỉ là những âm ỷ nung nấu để đợi chờ một làn gió mới thổi bùng lên lấp lánh.
Tác giả Đức Thọ - chi nhánh Tây Phương đã viết về một nền thơ như thế.
Xưa vang Như Nguyệt áng thơ thần
Thơ Bác sấm rền báo hiệu xuân
Thơ tặng cho đời muôn trái ngọt
Bổng trầm thơ vọng tiếng chuông ngân.
Và ngay ở trang đầu tập sách, nhà thơ Huy Đài, chủ tịch CLB UNESCO thơ Đường Việt Nam đã nói về một «Hồn thơ dân tộc ».
Thăng Long ngàn tuổi với non sông
Hội nhập Đường thi rực ánh hồng
Từ Lý – Trần – Lê – người Đại Việt
Hồn thơ dân tộc trải mênh mông.
Và chính hồn thơ ấy đã thắp lửa cho hàng nghìn trái tim của thời đại hôm nay đến với thơ Đường luật. Đến với thơ Đường luật không thể đơn thuần là một cuộc dạo chơi, người sáng tác cũng như người đọc phải biết cách hóa thân vào từng con chữ, nhặt nhạnh trong muôn vàn từ ngữ cao đẹp để chọn lọc cho thơ Đường một ngôn ngữ thật trong sáng, nhưng cũng thật gần gũi chân thành và cô đọng.
Tác giả Cao Văn Nhai ở chi nhánh Đông Hưng Thái Bình đã thật cẩn trọng khi đến với thơ Đường, vì không muốn làm mất đi vẻ đẹp vốn có của nó.
Mỗi tháng lựa tìm dăm bảy ý
Vài ngày chắt lọc một đôi câu
Bởi chưa dan díu khi xanh chỏm
Nên mới dây dưa lúc bạc đầu
Và dù đầu bạc hay tóc xanh, mỗi người đến với thể thơ Đường đều có một tình yêu rất nồng nàn, chân thành và đam mê.
Hoàng Việt Trung – chi nhánh Thanh Đàm đã khẳng định niềm đam mê đó khi nói về CLB UNESCO thơ Đường VN với quá trình năm năm hoạt động
Tôn ty trong sách gìn khuôn phép
Trật tự ngoài đời dụng kỹ cương
Tinh tuý hùng văn ngời bản sắc
Năm năm khơi lại thể thơ Đường.
Năm năm – một chặng đường dài với biết bao khó khăn “ lửa thử vàng ” và thơ Đường Việt Nam đã tiếp tục thắp sáng từng trang sách một hồn thơ của dân tộc qua gần một nghìn tác giả. Văn Thuận chi nhánh Thanh Hiên, Hà Tĩnh lung l;inh những câu thơ với “ Lời thề Sông Núi ” và “ mùa thu Hà Nội ”. Chu Đình – người thơ đất biển Cam Ranh cũng đã dành trọn tình yêu của mình hướng về Hà Nội qua bài “ nỗi lòng với Hà Nội ”. Trần Ngọc Khải – chi nhánh Nha Trang với bài “ Thăng Long ” đã vẽ lên được một Thăng Long với “ Một giải sơn hà rạng tổ tông ”. Đăng Tâm – chi nhánh Ninh Thuận với “ Nghe tiếng gà trưa châm nỗi nhớ ”, Đinh Đắc – chi nhánh Pleiku với bài “ ý xuân ” đầy hương sắc, Tam Anh đã nói về một “ Sắc thái Đường thi ” với “ thi đàn còn vọng lời non nước ”, Kiên Trung – Đặng Xuân Huấn – chi nhánh Quảng Nam với những bày tỏ về một “ Nghiệp chơi thơ Đường ”, Ngô Viết Đức - chi náhnh Quảng Trị đã chắt chiu từng con chữ để viết về một cái tết quê hương qua bài “ vui tết ”, Chân Tâm – chi náhnh Bình Phước với lời thơ mộc mạc, chân tình gửi gắm đến bạn đọc xa gần những tâm tư của một người yêu thơ Đường luật qua bài “ Ngát hương ”, Nguyễn Hồng Chuyên – chi nhánh Cần thơ, trử tình với “ Đêm Huế ”. Tinh Sắc – chi nhánh Tây Ninh với một “ Tình đất ” thắm đượm nghĩa tình, và cuối cùng là Thành phố Hồ Chí Minh với nhiều cây bút trẻ - những mầm xanh cho một tương lai của thế hệ thơ Đường tiếp nối. Nhật Hạ với “ O Sài Gòn ” trẻ trung sinh động, Dạ Thảo - cây bút nữ đã và đang làm mới thơ Đường Việt qua bài “ Trang đời mới tinh ” bên cạnh một Hoàng vân chắt lọc từng câu chữ trong bài “ Phía bao dung ”.
Một nghìn một trăm ba mươi trang sách khép lại với một nghìn bốn trăm bảy mươi bốn bài thơ của gần một nghìn tác giả trong Thắp sáng Đường thi V, dù chưa thật sự khẳng định một thế đứng của thơ Đường luật Việt Nam của thời đương đại, song cũng đủ nói lên tâm huyết và tình yêu của những người sáng tác dành cho thể thơ Đường.
Với ý nghĩa hướng về một ngàn năm Thăng Long Hà Nội, kỷ niệm 5 năm thành lập CLB UNESCO thơ Đường VN, tôi nghĩ Thắp sáng Đường thi V xứng đáng là một món quà ý nghĩa được làm nên bởi tâm huyết của tất cả hội viên CLB, đã nối được một vòng tay thơ ấm áp giữa ba miền Nam Trung Bắc để từ đó sáng thêm ý nghĩa Thắp sáng Đường thi với cuộc đời.
Lẽ tất nhiên, bên cạnh những thành công, tập sách vẫn còn nhiều điều khiếm khuyết có thể làm cho độc giả và hội viên chúng ta chưa hài lòng. Song với tình thơ, tình đời ấm áp từ những trái tim bằng hữu và những người yêu thơ tôi mong rằng chúng ta cùng vui vẻ đón nhận thành quả của CLB – đánh dấu 5 năm – một chặng đường thơ chúng ta đã cùng đi qua và đã trưởng thành.
Xin trân trọng cám ơn quý vị.