Đôi điều về bài thơ xướng
01-02-2010

Đời thơ xung mãn có dễ ít ai ở vào cái tuổi 80. Thế mà ở cái tuổi Cửu thập cụ Nguyễn Kiến có một bài thơ tròn trịa ( cả về nghệ thuật và nội dung).

CoDoHue.jpg

Đời thơ xung mãn có dễ ít ai ở vào cái tuổi 80. Thế mà ở cái tuổi Cửu thập cụ Nguyễn Kiến có một bài thơ tròn trịa ( cả về nghệ thuật và nội dung).

     Hãy đọc bài thơ “ Vững chãi Âu vàng” ta càng thấy sự kính mến tác giả trong ta được nhân lên .

    Ngay từ đề bài từ “Âu vàng” là một từ cổ xuất hiện vào thời Lý – Trần . Nó tượng trưng cho sự vững chắc lâu bền của đất nước

     Hai câu mở “ Thanh danh nước Việt giống Tiên Rồng. Vững chãi Âu vàng cõi Á – Đông”. Danh – danh thơm – danh tiếng . Tác giả không dùng lừng danh mà “ Thanh danh” làm ta liên tưởng tới” Thanh Hư Động” của danh nhân Nguyễn Trãi. Thanh là rất trong , rất sáng- giống Tiên Rồng … nàng là Tiên ta là Rồng …”

         Chuyện Âu Cơ và Lạc Long Quân đẻ ra bọc trăm trứng, nở ra được trăm người con… có lẽ trên thế giới không có quốc gia nào có từ “ Đồng bào” như nước Việt ta vậy.

       Hai câu thực miêu tả về đất nước : “ Biển cả mênh mông kình ngạc lượn. Núi cao chót vót khói mây lồng” . Để taì này nhiều người viết. Đất nước gấm hoa làm ta càng thêm yêu quê hương, yêu Tổ Quốc . Nhưng cho tới hai câu luận thì thật là tâm đắc : “ Gió lùa phương Bắc phên che lạnh. Nắng giãi trời Tây quạt giải nồng”. Ấy là triết lý thực, những người ở quê hương xứ sở này thường xuyên bị ảnh hưởng bởi thời tiết gió mùa đông bắc. Rét lạnh về thì biết lấy phên che lạnh. Phên có thể bằng tre, nứa, lá , giản đơn chân chất như người Việt . Nếu ai qua thuở hàn vi thì thấu hiểu sự việc đó như chính cuộc đời mình.

      Nắng giãi – một cái nắng phía Tây, nắng như đổ lửa, chang chang suốt một mùa , thì dùng quạt – quạt giấy, quạt nan, quạt mo.. để phẩy đi cái hơi nồng nặc hạ . Những đồ dùng dân giã ấy mà rất hiệu quả .

      Song hai  câu luận dường như ai cũng thấy dụng ý tác giả nói về 4000 năm lịch sử dựng nước và giữ nước. Chúng ta đã thắng giặc phương Bắc , giặc trời Tây để có một đất Việt như ngày nay.

       Hai câu kết tác giả nói đến tình đoàn kết keo sơn của dân tộc trong dựng nước và giữ nước. Nó là bản chất,  là truyền thống của  người dân  đất Việt .

     Có bạn thơ cảm nhận  đọc bài thơ “Vững chãi Âu vàng”  phảng phất nhớ lại cha ông ta thời Trần đã từng “Sát Thát” đánh bại quân Nguyên - Mông , hoặc nhớ lại hai câu thơ cổ “ Xã tắc lưỡng hồi lao thạch mã. Non sông thiên cổ vững Âu vàng” .

      Xin có vài lời nôm na trước bài thơ của Cụ Kiến mà BBT trang Web đưa xướng, để  cùng nhau bàn luận .

Tác giả Trung Hưng. Thạch Thất - Hà Nội
Các tin khác