THÔNG BÁO

Nam moi.1.jpgNăm 2019 đã khép lại , Năm 2020 mở ra một miền đất mới cho Tổ quốc nở hoa. Hai thập niên của đầu thế kỷ XXI đã để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp về sự khởi sắc của đất nước.Đảng ta, nhân dân ta đang tập trung quyết liệt chống tham nhũng, và cải cách hành chính nhằm làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Không lúc nào hết, sự hoạt động văn hóa có một tầm quan trọng nó định hình và duy trì phát triển nền văn hóa dân tộc, biểu lộ bản sắc của con người Việt Nam. 

Tản Đà
30-01-2010

Ngoài sáng tác thơ, Tản Đà còn giỏi trong việc dịch thơ Đường ra thơ lục bát
và được biết đến như một người dịch thơ Đường hay nhất

Tản Đà 

Thơ » Việt Nam » Tản Đà



                                                          ap30.jpg

                             Tản Đà (1988-1939)

Tản Đà (18881939) là một nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch lãng mạn người Việt Nam, được biết đến nhiều nhất qua những bài thơ ngông nghênh, cá tính. Trên văn đàn của văn học Việt Nam trong hơn 3 thập niên đầu thế kỷ 20, Tản Đà nổi lên như một ngôi sao sáng, vừa độc đáo, vừa dồi dào năng lực sáng tạo. Ông là một cây bút phóng khoáng, xông xáo trên nhiều lĩnh vực, đi khắp miền đất nước, ông để lại nhiều tác phẩm với nhiều thể loại. Ông đã từng làm chủ bút tạp chí Hữu Thanh, An Nam tạp chí. Ông được đánh giá là người chuẩn bị cho sự ra đời của thơ mới trong nền văn học Việt Nam, là "gạch nối giữa hai thời kỳ văn học cổ điển và hiện đại".

Ngoài sáng tác thơ, Tản Đà còn giỏi trong việc dịch thơ Đường ra thơ lục bát và được biết đến như một người dịch thơ Đường hay nhất

                                                                         Vô đề

Ngồi rỗi ăn không nói gẫu chơi
Ai nghe, em gẫu một đôi lời.
Hai mươi năm lẻ hoài cơm áo
Mà đến bây giờ có thế thôi!

                                                                Khối tình con thư nhất

Chữ nghĩa Tây, Tầu trót dở dang
Nôm na phá nghiệp kiếm ăn xoàng.
Nửa ngòi bút ngỗng ba sinh lụy,
Một mối tơ tằm mấy đoạn vương.
Có kẹo có câu là sách vở,
Chẳng lề chẳng lối cũng văn chương.
Còn non còn nước còn trăng gió,
Còn có thơ ca bán phố phường.

 

 

 

 

 

 

 

Đêm suông phủ Vĩnh

 

Đêm suông vô số cái xuông suồng
Suông rượu, suông tình, bạn cũng suông.
Một bức mành con coi ngán nỗi
Một câu đối mảnh nghĩ dơ tuồng.
Một vầng trăng khuất đi mà đứng
Một lá mành treo cuốn lại buông.
Ngồi hết đêm suông, suông chẳng hết
Chùa ai xa điểm mấy hồi chuông

 

 

 

Đêm tối

 

 

 

Ù ù gió thổi Bắc, Tây, Đông
Đêm tối trông ra tối lạ lùng.
Tạo vật không tay mà hoá có
Phàm trần có mắt cũng như không.
Mơ màng đâu đó bao dân chúng,
Tô điểm nào ai với núi sông ?
Đánh đuốc đố ai tìm khắp nước
Kiếm đâu cho thấy mặt anh hùng ?

 

 

 

 

 

Tác giả Nhất Tâm sưu tầm