Tôi biết và rất khâm phục tiến sỹ hóa học Đặng Văn Phú là một nhà cảm xạ, một lương y và thật bất ngờ khi biết ông còn là một nhà thơ

Tập thơ: “Trăng ngàn” – nhà xuất bản Hội nhà văn ấn hành năm 2009 là tập mới
nhất của ông. Đặc biệt đây là tập thơ Đường, theo lối “thuận nghịch độc”. Đây
là thể thơ vô cùng độc đáo, vì mỗi bài có thể đọc ngược, xuôi thành nhiều bài,
có bài của tiến sỹ Đặng Văn Phú có thể đọc thành 20 bài. Khó là vậy nên từ xưa,
người làm một vài bài thì nhiều, nhưng cả tập 50 bài thì chưa từng có, khiến
tôi thực sự thú vị và khâm phục.
Ông tiến sỹ yêu thơ này đã từng in chung 17 tập thơ và có bài trên 30 thi
san các loại. Tập thơ “Trăng ngàn” là tập thơ “thuận nghịch độc” đầu tay, nhưng
đã để lại trong lòng người đọc một ấn tượng khó phai. Ông đang chuẩn bị cho in
tiếp tập “Vườn đào” cũng theo thể “thuận nghịch độc”.
50 bài thơ của tiến sỹ Đặng Văn Phú, mỗi bài đều không chỉ là một bài thơ,
mà hơn thế đấy là một kỳ công tuyệt tác của trí tuệ, cảm xúc và sáng tạo được
cộng hưởng, thăng hoa như trong “Người đa tài” của Đức Ánh: “Đa tài hiếm có ở
nhân gian/ Trí não thông minh đến tuyệt trần”.
Đề tài phong phú: Nhiều mảng cuộc sống được phản ánh một cách trung thực và
hồn nhiên. Nguồn xúc cảm dồi dào phát khởi từ một trái tim yêu đời, yêu thiên
nhiên, tha thiết với cuộc sống. Bằng nhiều tìm tòi sáng tạo trong thể hiện nghệ
thuật với những hình ảnh và biện pháp tu từ độc đáo, kỳ công trong việc đãi
vàng trong muôn tấn quặng chữ, tác giả vẫn giữ được cái chất hàn lâm của thơ
Đường mà vẫn đậm đà hương vị Việt, tạo ra một không gian đa chiều, khơi nguồn
cảm xúc thẩm mỹ cho người đọc… Đó là cảm nhận đầu tiên của người viết bài này
khi đọc xong tập “Trăng ngàn” của tiến sỹ Đặng Văn Phú.
Cảm xúc chủ đạo của tập thơ là tình yêu cháy bỏng với quê hương đất nước,
tình yêu gia đình dạt dào nồng thắm, tấm lòng của một lương y như từ mẫu, những
chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc đời… Đề tài không mới, nhưng sự tìm tòi trong cách
thể hiện đã đem lại một hơi thở, một diện mạo đặc biệt cho những mệnh đề tưởng
chừng muôn thuở ấy. Đó là một thứ giống như một phép đảo thế nhiệm mầu của ngôn
từ, đưa người đọc đi từ bất ngờ này tới sự thú vị khác. Bởi vậy đọc thơ ông
trong trò chơi trí tuệ cao cấp, sang trọng ấy không dễ, ý tại ngôn ngoại, nhưng
khi hiểu, đã đồng cảm được thì thật là thú vị, lôi cuốn đến say lòng.
Đây là cảnh nên thơ ở bài “Trăng ngàn”: “Sương mây quyện lẫn núi ngàn xa/ Gió
nhẹ, trăng lùa chim hót ca/ Hương thỏang đâu đây mùi chín quả/ Sắc loang nơi ấy
vị ngon trà…”. Cái tài của ông là sự biết điều tiết cảm xúc và thể hiện rất
giản dị, nhưng không kém phần thơ mộng và các bạn thử đọc ngược mấy câu ấy
thôi, chắc sẽ không khỏi ngạc nhiên trước thi tứ mới đầy bất ngờ.